Anh, Em Sai Rồi , chương 35 của tác giả Hoàng Hôn Tứ Hợp cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. doc truyen. Danh sách. Lấy anh rồi đợi anh yêu em;
Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em - Truyện Ngôn Tình Cưới Trước Yêu Sau. Truyện ngôn tình hay nhất "Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em" câu chuyện cưới trước yêu sau bắt đầu từ đôi tiên đồng ngọc nữ Lạc Kì và Tề Phàm. Cả hai đều được gia đình tán thành và vừa ý.
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả! - (Chương 50) - Tác giả Hân Hân Hướng Vinh Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chương 8. Trang ch? Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em Chương 8. "Phàm Phàm, mấy ngày nay cậu bận việc gì vậy? Đến cái bóng của cậu tớ cũng bắt được, buổi tối sang nhà tớ ăn cơm .". "Được, bảo mẹ chuẩn bị hai phần nhé, giờ tớ có thể ăn đây.". "Phàm Phàm, cậu
Đọc truyện Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em của tác giả Không Không Tử Vu, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
Lấy anh rồi đợi anh yêu em - Không Không Vu Tử ~ Chương 46 . TV. If kids are entertained by two letters, imagine the fun they'll have with twenty-six. Open your child's imagination. Open a book. Author Unknown. Đăng Nhập. Truyện Kiếm Hiệp; Tiên Hiệp; Tuổi Học Trò
Nhưng sao càng lúc cô lại càng thấy mệt mỏi vậy, cô chỉ mong anh sẽ quay lại nhìn cô một lần để cuộc hôn nhân của họ không đổ vỡ, để con có thể hạnh phúc trọn vẹn hơn. Hạnh phúc không thể gượng ép, vẫn nên buông tay thôi.. Lấy anh, rồi chờ anh yêu em.
Nhưng sao càng lúc cô lại càng thấy mệt mỏi vậy, cô chỉ mong anh sẽ quay lại nhìn cô một lần để cuộc hôn nhân của họ không đổ vỡ, để con có thể hạnh phúc trọn vẹn hơn. … Hạnh phúc không thể gượng ép, vẫn nên buông tay thôi.. Lấy anh, rồi chờ anh yêu em. (16004)
. Ngoài ý muốnBác sĩ mà Tề Phàm hẹn là bạn tốt của mẹ cô dì CổNguyệt Lan. Bằng tuổi với bà Tề, lại độc thân, nhìn Tề Phàm từ bé đến khi lớn lên, bà không có con cái nên coi Tề Phàm như con gái của mình, tự nhiên, bà cũng không phải ít gặp Lạc Kì ."Dì Nguyệt Lan!"Tề Phàm thấy dì với mẹ rất giống nhau, vô cùng thân thiết bổ nhào vào lòng bà."Sao giờ mới đến, muộn so với hẹn quá, dì còn tưởng con có việc không thể tới, đang định gọi điện thoại hỏi có phải con muốn hẹn lần khác không.""Có chút việc phải trì hoãn. Cái kia, ở đây có đông người lắm không ạ?""Yên tâm, biết con lo lắng cái gì mà, đích thân dì sẽ kiểm tra cho con. Nhưng, sao có khoảng thời gian không gặp mà con gầy vậy? Giờ con là phụ nữ có thai, không thể giảm béo chứ!""Dì Nguyệt Lan an tâm, con tăng còn không kịp ý chứ! Gần đây con đã chú ý, nhưng không biết vì sao, không béo được, có thể là dạo này có nhiều áp lực quá, nhưng con sẽ cố gắng.""Còn nữa, Lạc Kì sao kì quá, con tới kiểm tra, anh ta cũng không đi với con!"Không đồng tình nhíu mày, đứa nhỏ Tề Phàm này rất muốn theo đuổi Lạc Kì ."Chuyện mang thai, con còn chưa nói với anh ấy ạ, với lại đàn ông tới nơi này sẽ hay xấu hổ."Tề Phàm le lưỡi."Con là ngốc à, đứa nhỏ cũng có phần của nó, một mình con có thể sao! Cũng nói, con ra ngoài phòng chờ khám bệnh mà xem bao nhiêu đàn ông ngoài đó! Xấu hổ cái gì chứ! Đàn ông đến nơi thế này mới có thể hiểu được tâm linh tinh túy, mới có thể học được cảm ơn, hiểu được phải tôn trọng đàn bà phụ nữ!""Dạ, được rồi, con đã biết, con trở về sẽ nói với anh ấy, tiện tay thay dì giáo dục lại anh ấy luôn!""Con mà nói được nó, nó sẽ không ra cái dạng này .""Dì Nguyệt lan à, con chỉ là thương không nói cho anh ấy thôi!""Con đấy, thật sự là là đứa trẻ ngốc."Nguyệt Lan đau lòng vừa hận cốc đầu cô một tình yêu, người nhường bước trước luôn là người bị thương. Bà cũng từng như Tề Phàm, yêu đương liều lĩnh. Cả đời này, chỉ vì một người đàn ông mà sống, cuối cùng,lại rơi vào cái kiếp cô độc suốt bé Tề Phàm tình cảm sâu như vậy, lại rơi vào cực đoan, bà thật sự lo lắng nếu cuối cùng con bé lại giống bà!Tề Phàm thay xong quần áo, nằm trên bàn kiểm tra, Cổ Nguyệt Lan đi vào, bắt đầu kiểm mặt Cổ Nguyệt Lan càng ngày càng nghiêm túc, môi cũng gắt gao mân chặt, Tề Phàm có chút khẩn trương, nghi hoặc nhìn bà."Dì Nguyệt Lan, có cái gì không đúng sao?""Phàm Phàm, con ngừng kinh đã bao lâu rồi?""Con lâu không để ý, bất quá, ít nhất phải bốn mươi ngày .""Phàm Phàm, cởi áo ra chúng ta kiểm tra lại.""Thật sự có vấn đề?""Phàm Phàm, đừng sợ, hãy nghe dì nói, có thể là thai ngoài tử cung, nhưng bây giờ còn chưa thể xác định."Tề Phàm vẻ mặt khó có thể tin, tại sao có thể như vậy !Dì Nguyệt Lan vẫn đang mờ mịt, cô còn chưa hoàn hồn, trong lòng không ngừng cầu nguyện, cầu nguyện cục cưng của cô không có việc dụng cụ đi vào thân thể, cô nháy mắt cứng ngắc, tuy rằng Cổ Nguyệt Lan vẫn trấn an cô, nhưng cô vẫn không có cách nào thả khẩu trang xuống, vẻ mặt đau lòng của Cổ Nguyệt Lan làm cho Tề Phàm tâm trầm xuống."Phàm Phàm, đừng khổ sở, con còn trẻ tuổi vậy, về sau vẫn còn nhiều cơ hội."Cô lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống."Sẽ không , sẽ không, cục cưng của con sẽ không có việc gì! Con không tin! Dì gạt con!"Giãy dụa đứng dậy, cục cưng của cô không có việc gì, phản ứng giống y hệt lúc cô mang thai Thiên Ân mà! Thiên Ân khỏe mạnh như vậy, đứa nhỏ này cũng sẽ không có việc gì!"Phàm Phàm, con bình tĩnh một chút! Hãy nghe dì nói, giải phẫu phải làm sớm, dì đi chuẩn bị ngay đây, chậm thì cả con cũng nguy hiểm!""Không, tôi sẽ không cho các ngươi thương tổn cục cưng của tôi! Đừng, xin đừng lấy cục cưng của con! Dì Nguyệt Lan, con xin dì, đừng bỏ cục cưng của con!"Cô khóc hô to, Cổ Nguyệt Lan đau lòng ôm cô vào trong ngực."Phàm Phàm, đừng như vậy, con còn trẻ vậy,Lạc Kì với con về sau còn có rất nhiều cơ hội có thể có cục cưng mà."" Dì Nguyệt Lan, dì không biết, sẽ không .... không còn cục cưng nào nữa!"Lạc Kì phải rời khỏi cô rồi, anh sẽ cùng Tương Hân ở một chỗ, bọn họ sẽ không bao giờ còn cục cưng nào khóc một lúc lâu, mới rốt cục im lặng, lệ vẫn không ngừng theo khóe mắt chảy ra, ánh mắt dừng lại một chỗ."Phàm Phàm, nghe lời dì, đây không phải lỗi của con, con đừng quá bi thương. Hiện tại lập tức gọi cho Lạc Kì, đứa nhỏ này nó cũng có phần, nó phải cùng chịu trách nhiệm, huống hồ giải phẫu cũng phải có người thân ở đây, dì đi sắp xếp ca mổ.""Vâng, phiền dì quá, dì Nguyệt Lan."Người dại ra, cô máy móc đáp ứng đứng dậy đi lấy điện Nguyệt Lan cảm thán ra ngoài sắp xếp phẫu thuật, cô cầm điện thoại, lại chậm chạp bấm không sao lại tàn nhẫn như vậy, vì sao đã cho cô rồi còn muốn lấy lại!Cô rất sợ, không biết nên làm cái gì bây giờ, chỉ biết là, cô muốn nhìn thấy Lạc Kì! Phủ thêm áo khoác, cô chạy như điên ra khỏi bệnh viện.=======Lạc Kì treo điện thoại, tâm thần không yên, Tương Hân thật sự có chút nhìn không được ."Làm sao vậy, Tề Phàm có chuyện gì sao?""Cô ấy nói không có, nhưng tôi cảm thấy, cô ấy hình như có chuyện muốn nói."Lạc Kì hít vào một ngụm khói, trong long có loại cảm giác hoảng loạn, rất lâu mà không chịu tản mặt của anh, làm cho Tương Hân rùng mình, trong mắt hiện không rõ sự cam lòng."Em hay đi tìm anh, có phải cô ấy không vui không ? Nếu thế, anh nói cho em biết, về sau em sẽ chú ý ."Cô cắn môi, dáng vẻ ủy khuất, làm cho Lạc Kì có chút không đành lòng."Không phải, em không nên suy nghĩ bậy bạ, chúng ta là bạn bè, tôi cũng đáp ứng sẽ chăm sóc em. Tề Phàm, cô ấy sẽ thông cảm ."Nghe anh nói vậy, Tương Hân cắn môi, không lên lúc cô chuyển khỏi Thịnh Thế, mỗi lần cô gọi điện thoại cho Lạc Kì, anh đều nói có việc, nhưng nghe giọng thì lại đang ở không biết vấn đề là ở đâu, chẳng lẽ là đêm đó do cô chủ động nên dọa đến anh ! Nhưng là làm sao có thể, Lạc Kì là người nào mà con chưa thấy qua một cô gái chủ động!Hôm nay Lạc Kì vốn còn nói có việc, cô dễ dàng bịa chuyện là sinh nhật mình không muốn ở một mình, Lạc Kì vậy mà tin thật, còn mang cô đi chọn quà!Cô không những không vui ngược lại còn cảm thấy tức giận, một người yêu cô lâu như vậy sao có thể không nhớ rõ sinh nhật cô chứ! Cam ** cái bà nì, ghét======Tề Phàm lái xe đến Thịnh Thế, cô muốn nhìn thấy Lạc Kì ngay lập tức."Lạc Kì, em ở Thịnh Thế, em muốn nhìn thấy anh ngay lúc này.""Anh đưa Tương Hân về trước đã, rất nhanh sẽ về, em vào trước chờ anh.""Em nói em muốn lập tức nhìn thấy anh!""Ôi ôi ôi, anh nhanh đây, vào chờ anh, em nghe lời đi!"Nhận được điện thoại của cô, Lạc Kì rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi, không khỏi cười mình bị coi thường, lại còn được hưởng thụ vẻ đanh đá của cô. Nhưng chỉ dáng vẻ xấu xí khóc lóc om sòm của cô mới có thể làm cho anh an tâm."Tề Phàm tới tìm anh có việc?"Giọng Tề Phàm rất lớn, cô nghe được rõ ràng."Cô ấy, muốn đi là phải đi, mưu ma chước quỷ, không biết lại muốn làm gì."Lạc Kì cười cười, cô gần đây càng ngày càng kỳ quái, không chừng lại đang có chủ ý xấu gì khỏi thế giới của anh"Sao chậm vậy!" Lạc Kì vừa đẩy cửa bước một chân đã thấy khuôn mặt nhăn nhó oán giận của Tề Phàm."Em việc gì mà gấp thế!"Ngồi bên người cô, thân thể tự nhiên tới sát phía sau."Nhớ anh chính là việc gấp! Muốn gặp anh chính là việc gấp!"Không thuận theo, không buông tha ôm anh, đầu đặt trên ngực anh, không cho anh nhìn thấy khóe mắt cô còn giọt lệ trong suốt."Được rồi, chuyện của em đều là việc gấp, được rồi chứ?"Cô né anh mấy ngày, hiện tại lại chủ động tìm đến anh, tâm tình anh cũng tốt gần đây không giống như trước, không bám đuôi anh, có đôi khi một ngày ngay cả điện thoại cũng không không quen với sự xa cách của cô, nhưng anh lại không dám tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân gì khiến cô như vậy."Biết là tốt rồi! Lạc Kì, em sẽ không phiền anh lâu đâu, chỉ cần ngồi với em một lát, sau đó em sẽ tự về."Ngả người, nhắm mắt nằm trên đùi anh, lát nữa, cô còn phải đi bệnh viện, bỏ đứa bé của bọn lòng cô không ngừng cảm thấy có lỗi với anh, cô không tính nói cho anh chuyện đứa bé, cô không muốn cho anh thêm phiền lòng."Được, anh ngồi cùng em, khi nào em muốn đi, em và anh sẽ cùng nhau trở về. Mấy ngày nay em ở nào thế, nhà cũng không về?"Tay xoa đầu cô, hô hấp từ từ chậm rãi, cô điềm tĩnh nằm trên đùi anh, anh cũng hiểu được, thực thoải chuông điện thoại đột nhiên vang lên, anh không khỏi nhíu mày, bất mãn bị quấy rầy."Lạc Kì, Tề Phàm đi rồi sao?" Là Tương Hân."Chưa, có việc?""Không có, em chỉ là có chút lo lắng, lo lắng cô ấy sẽ tức giận.""Em suy nghĩ nhiều quá, tôi đã nói cô ấy sẽ không mà, em không nên suy nghĩ bậy bạ , được không?""Em, em chỉ là bỗng nhiên ngực buồn bực khó chịu, cho nên mới như vậy .""Em không thoải mái, vừa rồi sao không nói, muốn gặp bác sĩ không?""Em không sao, chỉ là hô hấp có chút khó khăn, anh ở cùng cô ấy thì tốt rồi, không cần phải xen vào chuyện của em.""Như vậy sao được, thôi, giờ tôi sẽ qua chỗ em, đưa em đi bệnh viện."Nghe được từ bệnh viện, Tề Phàm thân thể cứng đờ, nhưng Lạc Kì lại không phát hiện ra gì cả."Còn Tề Phàm......""Tôi sẽ nói với cô ấy."Tắt điện thoại, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ má Tề Phàm kỳ thật vẫn chưa ngủ, lời nói của Lạc Kì, cô đều nghe được."Làm gì?""Tương Hân không thoải mái, anh muốn đưa cô ấy đi gặp bác sĩ, em ở đây chờ anh, anh sẽ về nhanh thôi.""Đừng! Anh đã đáp ứng ở lại với em!"Cô muốn tùy hứng một lần, cô hiện tại rất cần Lạc Kì!"Phàm Phàm, Tương Hân cô ấy thật sự không thoải mái."Nghĩ đến cô chỉ là đang cáu kỉnh, anh thử giảng đạo lý với cô."Em cũng không thoải mái!"Tề Phàm ngồi dậy, cầm lệ trừng mắt với anh."Ngoan nào, đừng tùy hứng, cô ấy chỉ có một người, không ai chăm sóc, anh không thể không để ý cô ấy. Em ngoan, anh sẽ về thật nhanh. Hay là, anh gọi cho Lục Kiêu và Trác Thất lại đây cùng em, được không?"Lạc Kì nhẫn nại lấy lòng cô."Tương Hân không phải chỉ có một người, cô ấy còn có anh, em mới là chỉ có một người!"Đúng vậy, cô mới là một người, ngay cả chồng, cũng không là của mình ."Tề Phàm, em còn như vậy, anh thật sự sẽ giận đấy."Không để ý tới sự tùy hứng của cô, anh đứng dậy định đi."Không được đi!"Gắt gao bắt lấy ống tay áo anh, Tề Phàm lần đầu tiên làm trái ý anh."Hôm nay rốt cuộc em làm sao vậy? Thật khác thường."Lạc Kì khó hiểu, Tề Phàm bình thường cái gì cũng không để ý, sao hôm nay lại không chịu nói đạo lý vậy!"Coi như em khác thường cũng được, dù sao cũng đừng đi, em chỉ muốn anh ở với em thêm một lát thôi, em đi rồi, anh lại đến gặp cô ấy, được không?"Trong lòng cô khẩn cầu, Lạc Kì, cầu xin anh! Đừng cự tuyệt em!Điện thoại lại vang lên, vẫn là Tương Hân, giọng cô thực suy yếu, Lạc Kì càng nghe càng gấp."Tề Phàm, sao hôm nay em không nói đạo lý gì vậy!"Muốn kéo cánh tay cô ra, cô lại sống chết túm ống tay áo anh không chịu buông ra, anh từng chút gỡ từng ngón tay cô Phàm nhịn không được nước mắt rơi xuống, mỗi một ngón tay cô anh cậy ra, lòng cô liền vỡ vụn, khi anh phất ống tay áo, lòng cô có cảm giác không gượng sai lầm rồi, cô không nên tới, cô không nên nhìn thấy anh quyết tuyệt với cô vậy!Cô sai lầm rồi, ngay từ đầu cô đã sai lầm, cô không nên yêu anh, yêu anh còn chưa tính, cô không nên tính kế anh, gả cho anh!Cô không nên nhiều lắm, hiện tại, cô đã bị báo ứng .Mặt cô trắng bệch, anh có chút không đành lòng, nắm lấy ngón tay cuối cùng của cô, muốn nói lời hay để dỗ cô, nhưng không mở được nước mắt ràn rụa, lại vẫn dùng sức mỉm cười với anh. Nụ cười đó rực rỡ cuối cùng lại hóa thành một mảnh tro anh chấn động, mắt thấy thân thể cô đổ về phía sau, anh không kịp đỡ cô, tâm lại nhói một cái."Phàm Phàm!"Hét lớn một tiếng, ngồi ôm lấy cô, anh chạy ra ngoài.
Truyện đã kết thúc, đây là chương cuối rồi, cám ơn các bạn đã ủng hộ cả chặng đường dài như thế. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Còn 3 hay bốn cái phiên ngoại nữa. Khá dài, của anh Nghiêm, Hàn Phi và Thiên Sứ, và hai anh chị nhân vật chính hay sao ý. Ai quan tâm thì tiếp tục theo dõi sớm, Lạc Kì ở tỉnh dậy trong nắng sớm chiếu vào phòng, nhẹ nhàng bước xuống giường, anh đi thu xếp bữa sáng. Lúc Tề Phàm rời giường, sớm có cháo nóng, sữa, bánh mì, trứng rán đủ loại kiểu dáng đặt trên qua một chút, Lạc Kì đã vào thư phòng làm việc, Tề Phàm tìm quyển sách ngồi bên cạnh lật tay Tề Phàm luôn luôn là đồ ăn vặt dinh dưỡng tinh tế, giúp cô bổ sung thân thể yếu mười giờ một tí, Lạc Kì đã bắt đầu chuẩn bị cơm thứ rau xào, cá thịt, đậu phụ, anh chẳng những muốn thỉnh giáo mấy chuyên gia dinh dưỡng cho cô thực đơn thích hợp, còn muốn kiếm biện pháp ép hết đống đồ đó vào miệng chiều, Lạc Kì mang Tề Phàm bị bịt kín từ đầu đến chân tới công viên tản bộ phơi Phàm ngay từ đầu giận dỗi không chịu, anh hiểu ý, vừa đấm vừa xoa, phải mất một màn võ mồm tốn lắm sức lắm mới làm cô gật được một lát, cô kêu mệt, hai người an vị trên chiếc ghế dài công viên, nhìn người qua đường đi lại, yên lặng thanh tất cả những đôi tình nhân yêu cuồng nhiệt, cô tựa vào đầu vai anh, anh giúp cô làm ấm khi ngủ, anh vừa bế vừa ôm cô, cô mới có thể tin tưởng, rồi ngủ bên người kệ cô đang ngủ nghe không thấy, anh vẫn nhắm mắt nhẹ nhàng nói bên tai cô “Bảo bối, yêu em lắm! Ngủ ngon.”====Hai vị Lạc gia biết Tề Phàm lại có bầu, cao hứng cười toe toét, muốn tự mình đi tới Tề gia đón Tề Phàm trở thấy sắp mừng năm mới, mọi người tụ tập lại cùng một chỗ, đẵng nhẽ phải vui vẻ, thì Lạc Kì lại có chút buồn vì sau khi chuyển đến với cô, cô ngày nào cũng chỉ cùng Thiên Ân ở một chỗ, cùng nhau xem phim hoạt hình Thiên Ân thích, cùng nhau học chữ, cùng nhau học bảng cửu ngồi ở một bên, nhìn thấy hai người con một quả mẹ một quả đang ăn nho, từng miếng từng miếng món điểm tâm ngọt, anh hâm mộ lại ghen tị Thiên Ân có thể thân cận với may Thiên Ân còn nhớ rõ người ba này, lúc còn nhỏ ở với con, anh đã có thể hiểu rõ tính của con, cô cũng chỉ biết chăm sóc Thiên Ân, hại anh đành phải cầm lấy tay cô lấy quả nho tự bỏ vào miệng trách Thiên Ân ăn vui vẻ như vậy, hóa ra trái nho khi được tay cô cầm qua sẽ trở nên ngọt như vậy!====Ba tháng sau, Trác Thất sinh, là con trai, Lục Kiêu mỗi lần kể lại đều rất hưng Kì mỗi lần đưa cô đi khám thai đều hỏi Cổ Nguyệt Lan, sao không thể nhìn ra là con gái.“Như vậy thì có sao? Gái hay trai thì có gì khác nhau!”Cổ Nguyệt Lan mặc dù không nhìn anh, nhưng vẫn nhận ra được anh thật sự quan tâm, bà cũng vui vẻ thấy một đôi oan gia đã có thể tu thành chính quả.“Gái hay trai con đều thích, cũng đều thương như nhau, nhưng mà đã có Thiên Ân rồi, con rất hy vọng đây là bé gái.”Lạc Kì thái độ kính cẩn ăn ngay nói thật, anh thật sự thực hy vọng là con gái, anh chỉ là thật sự không muốn thêm nhiều”tình địch” !“Chuyện này cũng là một loại duyên phận , con ra ngoài trước giúp Phàm Phàm lấy thuốc đi.”Lạc Kì đi ra ngoài, Tề Phàm lại tiến đến lấy lòng bà cười.“Dì Nguyệt Lan, rốt cuộc có nhìn thấy không? Trai hay gái ạ?”“Con muốn là gì?”Cổ Nguyệt Lan không cần đoán cũng biết đáp án của cô, cái Lạc Kì chờ mong đó cũng là Tề Phàm chờ mong.“Vốn cái gì cũng được, nhưng giờ muốn con gái.”Biết dì Nguyệt Lan cố ý trêu chọc mình , cô cũng không cần giấu.“Bây giờ còn chưa nhìn rõ, dì vừa mới nói đấy, phải xem duyên phận .”“Đúng rồi dì Nguyệt Lan, sau thai này con muốn phẫu thuật.”“Vì sao?”“Con và Lạc Kì đã có hai đứa, nếu nhiều hơn con sợ không chăm sóc nổi. Hơn nữa lần trước bất đắc dĩ phải bỏ đứa nhỏ, loại đau lòng này đời này con không bao giờ … muốn thấy lần thứ hai .”“Chỉ là Phàm Phàm à, con còn trẻ như vậy, huống hồ Lạc Kì nó. . . . . .”“Dì Nguyệt Lan, dì không cần nhiều lời, con hiểu mà. Nhưng mà nếu ba của đứa nhỏ không phải Lạc Kì, con càng không thể nhận.”“Ai, con này thật là hết hy vọng rồi, không biết giống ai!”“Không phải giống dì sao!”Tề Phàm làm nũng trong lòng Cổ Nguyệt Lan, hạnh phúc mỉm Kì dùng sức nắm chặt núm cửa, dù thế nào cũng không mở ra nổi.Theo ý mình hiểu đoạn này thì chị TP muốn phẫu thuật sau đứa thứ hai không thể có con được nữa, dì Nguyệt Lan thì sợ nếu Lạc Kì sau này lại bỏ TP vì anh phong lưu thành tính rồi, anh còn trẻ vẫn có thể lấy vợ, chị cũng còn trẻ nhưng sau này không thể sinh con được nữa thì không ai lấy. Bà dì đấy lo lắng cũng không thừa nhỉ??====Ru Thiên Ân ngủ xong, Tề Phàm mới trở lại trong phòng Lạc cô trở về, Lạc Kì buông sách trong tay, vươn hai tay về phía người ôm nhau nằm xuống, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, tay anh liền bắt đầu không thành thật .Hai thân thể thân mật, càng ngày càng gần, gần đến mức, cọ xát .“Lạc Kì. . . . . .”“Anh biết, anh biết, yên tâm, anh sẽ không làm em bị thương.”Lời nói ẩn nhẫn của anh, nói cho cô, anh đang bị áp lực khắc tay to di chuyển trên toàn thân cô đi tới đi lui, anh rõ ràng biết mọi nơi mẫn cảm của cô, có thể cho cô khoái cảm cực hạn.“Lạc Kì, thật khó chịu. . . . . .”“Muốn ?”“Vâng. . . . . .”Đỏ mặt gật gật đầu, cô vùi mặt nóng bỏng vào ngực anh.“Anh giúp em.”Bàn tay to dọc theo bụng một đường xuống phía dưới, ngón tay quen thuộc xuyên qua khu rừng rậm đi vào chốn đào nguyên, tiến quân thần tốc, ngón tay bắt chước nơi nóng như lửa trên thân thể anh, chậm rãi ra vào, chậm rãi gia tốc.“Lạc Kì!”Thét chói tai tên của anh, thân thể ưỡn lên, quá nhanh, nhiều quá, cô chịu không nổi.“Anh đây, anh đây, ngoan, gọi lại tên anh đi!”“Lạc Kì, Lạc Kì, Lạc Kì!”Động tác trên tay càng lúc càng nhanh, đâm vào cũng càng ngày càng sâu, dòng nước ấm áp không ngừng trào ra, theo tay anh để dấu tích trên giường, rất nhanh đã trở thành một cục, sau một tiếng dài kiều nhuyễn rên rỉ, cô đạt Kì ôm cô, hơi thở so còn loạn hơn cô vài phần.“Lạc Kì. . . . . .”Ngón tay để trên ngực anh, giọng nói vẫn mang theo tình dục khàn khàn.“Hả?”“Em đã mang thai hơn ba tháng . . . . . .”“Anh biết, đã bốn tháng 9 ngày ,anh nhớ kỹ ngày mà.”“Em không phải có ý đó!”Sao anh lại ngốc vậy, chẳng lẽ muốn cô nói ra!“Đó là cái gì. . . . . . À! Anh hiểu, sợ anh nhịn khó chịu, Phàm Phàm đau lòng cho anh chứ gì!”“Không phải!”Mặt còn hồng hơn vừa nãy, xoay người không để ý tới anh .“Anh biết Phàm Phàm thương anh, nhưng mà vẫn chưa được. . . . . .”“Vì sao?”Không quay lại, cô khó hiểu, rõ ràng thân thể anh đã có phản ứng, thế vì sao. . . . . .“Anh vừa mới làm phẫu thuật, cho nên, chỉ sợ còn phải chờ thêm vài ngày.”“Anh nói cái gì?”Cô kinh dị xoay người, nghi hoặc nhìn anh.“Ngày đó ở bệnh viện, em nói chuyện cùng dì Nguyệt Lan, anh đều nghe được.”“Phàm Phàm, em thương anh, cho anh nhiều thứ như vậy, nên anh vì em một lần.”Mắt cô lập tức đỏ lên, dáng vẻ đáng thương làm cho Lạc Kì quặn lòng.“Phàm Phàm, sao vậy? Đừng khóc đừng khóc, ngoan nào. . . . . .”Ôm cô vào trong ngực, cẩn thận vỗ về lưng cô.“Lạc Kì, đáng ghét, em vốn đã yêu anh muốn chết, giờ còn cảm thấy vẫn chưa đủ, anh thế này thì em phải lấy cái gì yêu lại anh đây!”“Tề Phàm, chỉ cần yêu thôi, còn lại anh sẽ giúp em hết, chỉ cần em nhận là được rồi.”“Tề Phàm, anh yêu em!”“Em cũng vậy. . . . . .”====Mang thai hơn bảy tháng, thân hình Tề Phàm vốn nhỏ xinh giờ lại có bụng tròn vo, không giống như mang thai lần đầu, lần này có Lạc Kì chăm sóc tất cả, cô rốt cục cũng hiểu rõ đãi ngộ một lần kiểu nữ Kì vừa giúp cô cắt móng chân, vừa há mồm nhận lấy nho cô đút cho mình.“Phàm Phàm, rốt cuộc tới khi nào thì em mới bằng lòng lấy anh.”Đây là câu hỏi mỗi ngày anh phải lặp đi lặp lại mấy trăm mấy ngàn lần, nhưng Tề Phàm vẫn không mở miệng đáp ứng.“Cắt cho đẹp vào!”“Đẹp thì em đồng ý nhé?”Bám riết câu hỏi không tha, trong lòng anh đã chuẩn bị tốt nếu cô nói không.“Ừ!”“Phàm Phàm, nếu em mà không đồng ý, anh sẽ. . . . . . Từ từ, em vừa mới nói gì? Em đồng ý rồi phải không? Em vừa mới đồng ý rồi có phải không?”Cô đồng ý rồi! Cô đồng ý rồi!Từ sô pha anh nhảy dựng lên, nắm vai cô, một lần nữa xác định.“Anh còn không cắt tiếp đi, em không lấy nữa bây giờ!”“Phải! Đương nhiên là tiếp! Anh sẽ cả đời cắt móng chân cho em!”Tề Phàm giữ mặt anh hôn lấy anh, thật lâu sau mới lưu luyến buông ra.“Lạc Kì, em chỉ biết, em lấy anh, chỉ có thể đợi anh yêu em!”“Phàm Phàm, anh cũng tin rằng, anh yêu em, có thể đợi em lại lấy anh!”Hai người yêu nhau gắt gao ôm nhau, Tề Phàm ngẩng đầu nhìn thấy Thiên Ân đang ngồi ngay ngắn ở cầu thang che miệng cười vuốt cái bụng đã nhô cao, Tề Phàm ở trong lòng mặc niệm cảm tạ tình yêu, đã làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp.
Thế khó xửTương Hân vừa thấy Lạc Kì tới, chạy bổ nhào vào long anh, khóc không ngừng.“Nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện gì?”Vì Tề Phàm mà tâm anh sắp loạn rồi, giờ Tương Hân lại khóc, anh loạn càng thêm loạn, ngữ khí cũng không tốt lắm.“Đinh Cừ tới tìm em, nói anh ấy muốn em, anh ấy nói anh ấy chỉ yêu em, nhất định sẽ ly hôn, anh ấy muốn em làm tình nhân anh ấy trước.”Thấy anh không kiên nhẫn, Tương Hân lại ủy khuất.“Vậy em nói thế nào?”Anh chỉ biết, cô vội vã tìm anh vậy nhất định có liên quan tới Đinh Cừ.“Em nói, giờ em với anh đang cùng nhau.”Vừa nói vừa thật cẩn thận nhìn anh, giọng cô rất nhỏ, anh lại nghe rõ ràng, yên lặng một lúc lâu anh mới tìm được giọng của chính mình.“Hân……”“Lạc Kì, kỳ thật, từ lúc Đinh Cừ nói muốn lấy Tô Tình, tình cảm của em với anh ấy đã chết. Một năm nay, may có anh, anh luôn luôn bên em chăm sóc em. Anh đối với em rất tốt, em đều cảm nhận được, cũng khắc sâu trong tâm khảm.”“Em cảm thấy mình xấu tính, biết rõ anh đã có Tề Phàm, nhưng vẫn quản không được tình cảm của mình, lại động tình với anh.”“Nhưng, Lạc Kì, em nói như thế là để cự tuyệt anh ta, em biết anh đang cùng với Tề Phàm, em sẽ không làm khó dễ anh, thiếu anh nhiều như vậy, cả đời này em trả còn không hết, em chỉ hy vọng, có thể ở bên cạnh anh nhìn anh đã cảm thấy mỹ mãn rồi!”Tay ôm lấy thắt lưng anh, mềm mại tựa vào ngực anh.======Kỳ thật, Đinh Cừ lúc trước đã đi tìm cô rất nhiều lần. Ngay từ đầu, cô cũng muốn quay lại với anh một lần nữa, mười mấy năm cảm tình,sao có thể nói chia tay là chia tay đã hơn một năm, Lạc Kì đối với cô rất tốt, từ từ tâm cô chứa hình dáng anh. Khi ở cùng Đinh Cừ, luôn là từ một phía cô cố gắng, còn Lạc Kì lại làm cho cô cảm nhận được chiều chuộng, hạnh thường nghĩ, nếu lúc trước lựa chọn Lạc Kì, có phải giờ đã khác rồi hiện giờ bên người anh còn có một người nữa, cô không nên có suy nghĩ không an phận với người cô chỉ có thể dựa vào lúc này chính là người đàn ông trước đã muốn bỏ qua một lần, nhưng giờ, dù có thế nào đi nữa cũng không thể mất anh người anh yêu không phải Tề Phàm mà là cô, như vậy, bọn họ hẳn nên ở cùng một chỗ!Nhưng, không nên nóng vội, cô muốn Lạc Kì theo đuổi cô, như vậy, mới có thể có được toàn bộ sự yêu chiều của Kì cứng ngắc vỗ vỗ lưng cô, anh không biết mình làm sao vậy, nghe xong lời của cô, anh nên biểu hiện mừng rỡ như điên mới đúng, nhưng đáy lòng anh lại có một chỗ như lửa đốt, đau, chưa bao giờ giống như bây giờ, như bị hai người kéo, ai cũng không chịu buông tay, tim anh như bị rớt ra, vỡ rồi.======Liên tục vài ngày không thấy bóng dáng Lạc Kì, Tề Phàm không đi tìm anh, cũng không vội, cô trở về Lạc gia với Thiên Thiên Ân hai tuổi, thông minh đáng yêu, đã có chút nghịch ngợm, đi chưa được mấy bước mà bắt đầu chạy. Tề Phàm vẫn khẩn trương quay chung quanh bên cạnh nó, sợ nó ngã sấp xuống.“Phàm Phàm Phàm Phàm!” Nó học bà nội và ông nội kêu cô là Phàm Phàm, lâu lâu không thấy cô, nó gắt gao ôm đầu gối của cô, ngửa đầu nhìn cô toét miệng Phàm ngồi xổm xuống, ôm lấy nó, hôn lên khuôn mặt nhỏ xinh.“Thiên Ân ngoan, lại gọi mẹ một tiếng nào, gọi lại nào.”“Phàm Phàm Phàm Phàm!”Giọng càng kêu càng lớn, còn học bộ dáng Tề Phàm hôn lên mặt cô.“Thiên Ân giờ đã biết nhớ con, thường thường hỏi mẹ, Phàm Phàm sao chưa đến, con nhớ Phàm Phàm .”Bà Lạc bưng hoa quả tiến vào, cổ động không khí thêm vui vẻ, nói cho cô Thiên Ân tình hình gần đây.“Thật không? Thiên Ân, nhớ mẹ nhiều vậy cơ à?”Một tay ôm lấy con, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, mũi chạm mũi.“Phàm Phàm, thật đáng ghét!”Thiên Ân nói lại Tề Phàm, Tề Phàm và bà Lạc sửng sốt, Tề Phàm cười nhạt, lời này, sợ là học theo Lạc Kì.“Thiên Ân ngoan, nói đáng ghét sẽ làm cho người ta không vui, về sau không được học ba, ngoan!”“Nhưng ba ba uống rượu, đã nói Phàm Phàm quấy rối trong lòng ba ba, thực đáng ghét, ba ba là muốn làm cho Phàm Phàm không vui sao?”Tiểu Thiên Ân nghi hoặc nhìn Tề Phàm, chờ cô trả Tề Phàm đột nhiên cứng lại, hai tay ôm chặt nó, nó nhu thuận ghé đầu vào vai cô.“Ba ba say, cho nên nói lung tung, lời người say rượu không thật đâu.”“Phàm Phàm, Lạc Kì nó……” Bà Lạc bỏ hoa quả xuống, tay xoa mặt Tề Phàm.“Mẹ, con không sao.”“Ngoan lắm Thiên Ân, chúng ta đến lúc đó sẽ đi vẽ cùng nhau, vẽ thật đẹp này, Phàm Phàm có một kẹo ngọt nhất thế giới cho Thiên Ân nữa.”“Phàm Phàm không gạt con chứ?”“Phàm Phàm sao có thể lừa Thiên Ân được.”Tề Phàm cười vỗ vỗ Thiên Ân, trong lòng đau đớn.======Nghỉ ngơi một chút thời gian, cô bắt đầu vội vàng vai diễn mới, mỗi lúc đến một nơi gặp nhiều người đều lặp lại lời nói dựa vào trực giác, cùng lắm là cười mặt mày rạng giờ quen kinh nghiệm nhiều, hợp đồng cũng nhiều cô không có thực thói quen vậy, việc nhiều không có thời gian cho mình, việc nhiều không thể thường xuyên gặp Thiên Ân và Lạc chụp Lạc Kì và Tương Hân thường xuyên xuất hiện trên báo giải trí, tuy mặt Tương Hân cũng không rõ ràng, nhưng cô biết, nhất định là cô là cô có chuyện không nghĩ ra, nếu bọn họ đều đã ở cùng một chỗ, vì sao Lạc Kì vẫn chưa đề cập tới ly hôn, vì sao còn qua đêm chỗ cô, thậm chí còn thường xuyên hơn trước kia!Có đôi khi cô cảm thấy, bọn họ càng ngày càng giống vợ chồng, nhưng cô mới là kẻ thứ ba, bởi vì anh đặt Tương Hân ở chỗ sáng, còn cô, chỉ là lúc tan tầm mà thôi ……Mỗi ngày sự tình rối rắm làm cho cô thấy thật là gần đây không khí làm việc rất tốt, thiên sứ là thiên tài, cãi nhau siêu lợi hại, hơn nữa còn nói ác độc hơn cả cô!Ngày nào cũng đấu võ mồm với Hàn Phi, nhìn Hàn Phi ngày nào cũng bị thiên sứ tức giận đến mức giơ chân, cô thấy rất vui vẻ .Tuy rằng Hàn Phi luôn thản nhiên, nhưng biết bên trong luôn đầy ắp tình mắt anh thủy chung dịu dàng đuổi theo thiên sứ, chỉ cần anh ấy chau mày, anh đã biết anh ấy khó chịu thế nào. Bệnh bao tử là bệnh rất khó khăn, phải cẩn thận hầu hạ, từng chi tiết anh đều chú ý Phàm thực hâm mộ thiên sứ, có một người như thế quý trọng Phi cùng thiên sứ cuốn hút tâm tình của cô, ba người không giống đang làm việc, mà như là đang giải thiên sứ chơi lâu, Tề Phàm học được rất nhiều có khỏe mạnh hay ốm yếu, vẫn có thể sống lạc quan nhanh nhẹn dũng mãnh! Ngẫm lại cuộc sống của mình, cô rất xấu sống của cô, giường như chỉ có Lạc Kì, không có chính mình, không có lý sứ không đợi gặp được Lạc Kì, bảo anh ấy là mất bộ phận sinh dục, Tề Phàm cảm thấy sinh động chuẩn xác còn có thể giải hận, cũng nói theo Phi nói hai người bọn họ là thiếu niên bất lương, thiên sứ nói bọn họ đây gọi là lưu manh tốt tính, nói người không lưu manh, nghe người không lưu manh, nhiều quá lại liên tưởng tới nhân tài lưu manh!Hàn Phi lâu mới phản ứng lại lời thiên sứ đang mắng chính mình, nhưng lúc này thiên sứ đang bắt đầu tán gẫu đề tài khác với Tề Phàm, anh lại không thể tức giận, một cỗ hỏa buồn ở trong lòng, mặt Hàn Phi nghẹn đỏ bừng!Thiên sứ nấu cơm cũng rất lợi hại, Tề Phàm quả thực muốn lấy anh làm thần tượng, lúc Lạc Kì không đến, cô phải sang nhà Hàn Phi ăn ăn chực cũng ngại, tìm được nơi nào tốt, cô lại mời lại bọn qua muốn tìm tới nơi thích hợp với thiên sứ, thật sự không dễ tổ kịch có người bị bệnh bao tử, nói đông thành có quán ăn cháo rất ngon, cô liền vui vẻ đi tìm Hàn Phi dâng vật đạp xe, tìm được nơi đó, mặt thiên sứ đã đói ai oán, trên mặt Hàn Phi viết rõ ràng Đem con nhãi này tha ra ngoài chém!Tề Phàm lấy lòng cười cười.“Ha ha, muốn ăn thứ tốt, đương nhiên phải trả một ít đại giới. Ha ha ha ha”Hàn Phi xuống xe giúp thiên sứ mở cửa, cũng không liếc nhìn cô một cái, cô vụng trộm le nghĩ tới, khéo như vậy, lại đụng tới người quen ở chỗ này — Lạc Kì cùng Tương một nơi không ai thấy ngồi xuống, Tề Phàm cười hoàn toàn không e ngại, thiên sứ lại nhìn một bàn hai người kia vẻ mặt khinh Kì lúc ba người vào đã thấy, vốn định tới tiếp đón, nhưng Tề Phàm cũng không nhìn anh, anh nhất thời không biết nên tiến đến hay là giống cô, làm bộ không người không coi ai ra gì tán gẫu vui vẻ, thiên sứ cùng Hàn Phi ba câu lại một câu ầm ỹ, 5 câu xong thì đại ầm ỹ, Tề Phàm bị hai người bọn họ làm cười đến mức đau cả bụng.“Phàm, kia chính là con tiểu tam của Lạc Kì?”“Đúng vậy, anh cảm thấy thế nào.”Tề Phàm nói không thèm để ý, nhưng Shadow biết, cô đang khổ sở.“Không được tốt lắm! Làm cho người ta vừa nhìn đã muốn đóng kịch hoàng mai mà thôi!” một loại hí khúc của tỉnh An Huy nhập từ Hoàng Mai, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc“Ôi chao?”Tề Phàm khó hiểu, nhìn mà muốn xướng kịch hoàng mai, là loại người gì?“Đúng a! Chính là Trên trời rớt xuống Lâm muội muội, như thể con chuột thành tinh ý!”Tề Phàm cùng Hàn Phi không nín được, cười đến nước mắt đều chảy xuống, đến đây thiên sứ cũng lấy khăn lau khóe tai Lạc Kì rõ ràng truyền đến tiếng cười của cô, cùng anh một chỗ, Tề Phàm chưa bao giờ giống như bây giờ cười thoải mái rất ngạc nhiên khi Hàn Phi và một người khác anh không biết, nói gì đó có thể làm cho cô vui vẻ như vậy.“Lạc Kì?”“Hả?”Tương Hân mím môi, từ khi Tề Phàm tiến vào, Lạc Kì thất thần, cô kêu anh vài tiếng, anh mới hoàn hồn.“Không có việc gì, chỉ là không hợp khẩu vị, chúng ta về đi.”“Không thoải mái sao? Cháo hương vị ngon mà, ăn nhiều một chút.”Anh luyến tiếc, bởi vì đưa lưng về phía cô ngồi, anh còn chưa thấy dáng vẻ cô cười thoải Phàm cháo bọn họ gọi rất nhanh đưa lên, thiên sứ nhìn thấy cháo hải sản, vẻ mặt thỏa mãn lại say Phàm cũng rất không thoải mái nhíu mày, thân thể của anh gần đây xuất vài biểu hiện không tốt, xem ra phải có chút thời gian hẹn bác sĩ .May là sau khi quảng bá kết thúc có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian, cô thừa dịp khoảng thời gian này lo lắng một chút, có một số việc, nên sớm quyết sứ chú ý tới động tác nhỏ của cô, gọi phục vụ tới, gọi bát cháo khác, đóng gói bát hải sản này khi nào về mới Phàm sủng nịch xoa mặt thiên sứ, đứa nhỏ này thật sự là rất am hiểu ý người!Lúc này kiềm chế không được Lạc Kì vừa mới quay đầu, thấy một màn như vậy, vẻ mặt khó có thể tin. Gian nan quay sang, Tương Hân chỉ cúi đầu, hưng trí tay quơ quơ mặt cháo.“Không muốn ăn không cần miễn cưỡng, chúng ta đi nhà khác.”“Được.” Tương Hân nhẹ nhàng đáp biểu tình như thường, nội tâm lại cuồn cuộn mãnh liệt, ngón tay vò khăn cho hả giận.======Từ lúc cô thổ lộ với Lạc Kì tới nay, anh lại có chút bất hòa với cô, tuy vẫn tốt với cô, nhưng cô cảm giác được anh không yên có chút hoảng, chẳng lẽ anh không hề yêu cô? Không, không có khả năng! Anh vẫn yêu cô, mà cô cũng không thể mất anh!Quay đầu lại, oán hận nhìn Tề Phàm, tất cả là tại cô ta! Lạc Kì rõ ràng không thương cô ta, lại vì trách nhiệm không thể không cùng cô ta ở một chỗ!Cô không thể chờ đợi như vậy, Lạc Kì nhẹ dạ không thể tổn thương cô ta, vậy thì cô sẽ giúp anh quyết một chén cháo trứng bắc thảo thịt nạc của thiên sứ Tề Phàm bỗng nhiên cảm thấy đằng sau gió lạnh, thìa run lên, cháo hất ra bàn, chọc thiên sứ quyệt miệng oán giận.
Cùng đọc truyện Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em của tác giả Không Không Tử Vu tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại CamDùng thủ đoạn để lấy anh liệu có phải là cách làm tình yêu về mình thì có gì sai?…. Nhưng sao càng lúc cô lại càng thấy mệt mỏi vậy, cô chỉ mong anh sẽ quay lại nhìn cô một lần để cuộc hôn nhân của họ không đổ vỡ, để con có thể hạnh phúc trọn vẹn hơn.… Hạnh phúc không thể gượng ép, vẫn nên buông tay thôi..Lấy anh, rồi chờ anh yêu em.
Editor CamDùng thủ đoạn để lấy anh liệu có phải là cách làm tình yêu về mình thì có gì sai?…. Nhưng sao càng lúc cô lại càng thấy mệt mỏi vậy, cô chỉ mong anh sẽ quay lại nhìn cô một lần để cuộc hôn nhân của họ không đổ vỡ, để con có thể hạnh phúc trọn vẹn hơn.… Hạnh phúc không thể gượng ép, vẫn nên buông tay thôi..Lấy anh, rồi chờ anh yêu em.
lấy anh rồi đợi anh yêu em