Tổng tài sống trên tôi sống dưới. Tác giả: Khương thơm Tiểu NhaThể loại: Ngôn TìnhSố chương: 701 chươngĐiểm: 9 tổng tài nghỉ ngơi bên trên tôi ngơi nghỉ dưới. Nội dung: Tổng tài mặc kệ âm mưu ráng đoạt được tình yêu, cô search đủ các phương pháp để chống cự Đọc truyện Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ! - Chương 42: Tôi không ngại em đã có chồng!. Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Truyentr.vn Truyện Ngô bạch khỏi với tổng số 22207 truyện liên quan. Kho truyện Ngô bạch khỏi tổng hợp hay nhất - Page 1. TruyenFullVn.Net. HOME; Tác giả: Nam Yên Bắc Vũ Convert: Vespertine & Hanlac Edit: nhtt1225 Trì Dư đọc một quyển ngôn tình tên là《 tổng tài cường thủ hào đoạt 》, vừa Chồng Hờ Vợ Tạm. Phong Qua Vô Hằng. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Ả cười khẩy: "Em biết ngay là cô ta sẽđuổi cùng giết tận mà." Không lấy được mối đầu tư của Giản Thành Tông, bây giờả tiếng xấu lan xa, Thiên Vũ lại luôn từ chối không cho cô ta bước vào cửa nửa bước, giới giải tríđâu còn chỗ cho ả dung thân. Đây chính là cái nhân từ mà Khương Cửu Sênh nói sao, hừ, đồ giả nhân giả nghĩa! "Tiểu Nhứ." Năm 2013, tiểu thuyết này vượt qua nhiều "ứng cử viên" sáng giá khác để vươn lên thứ hạng cao nhất trong Top 100 truyện ngôn tình hay nhất. Năm 2017, câu chuyện ngôn tình mà Quan Tâm Tắc Loạn vẽ ra trong tiểu thuyết này vẫn chiếm vị trí trong lòng đọc giả khi tiếp tục Chiêu Tài Tiến Bảo. Lượt đọc. 460. Ngôn Tình. Bạn đang đọc truyện Sau khi ly hôn chồng cũ luôn muốn theo đuổi tôi được cập nhật tại website: NgonTinh88.com. Hãy ấn nút theo dõi truyện để không bỏ lỡ những chương mới nhất, và đừng quên để lại cảm xúc của bạn tại Đọc truyện Chồng Hờ Vợ Tạm full (đã hoàn thành) của tác giả Phong Qua Vô Hằng, kể về tình yêu của họ bắt đầu từ nhiều năm trước, nhưng họ lại vội vã rời xa nhau bởi những hiểu lầm, rạn nứt. Thế nhưng, chia tay không phải họ không còn yêu nhau nữa, chỉ là không còn lý do để gắn kết như thuở đầu . Sau khi rời khỏi hộp đêm, ông chủ Trác mời khách ăn đêm, uống thêm chút rượu, sau đó mới nhét vào tay mỗi người chị em của tôi một tấm thẻ. Đừng hiểu lầm, không phải thẻ ngân hàng, mà chính là thẻ phòng đó! Tiền công tiếp khách của chúng tôi thì lúc rời đi ông chủ Trác đã đưa cho bà chủ, sau khi bà chủ trừ đi phần trăm thì cũng đưa lại cho chúng tôi. Mắt của tôi rất tinh, vừa nhìn dấu hiệu trên thẻ phòng thì lập tức biết được đó là thẻ của một khách sạn lớn năm sao. Ông chủ Trác đúng là người có tiền, ra tay vô cùng hào phóng, so với người lần trước mời lão già kia thì hào phóng hơn nhiều, chỗ tôi ngủ lần trước cũng chỉ là khách sạn bốn sao mà thôi. Ông chủ Trác không tự mình đưa khách đến khách sạn, chỉ gọi một người tài xế luôn đi theo chúng tôi đưa khách mời qua đó. “Ông chủ, chúng ta thì sao?” Anh không dẫn tôi lên xe. Chẳng lẽ vị đại gia này không định ngủ cùng tôi? Tôi có chút lo lắng. Đây là một dạng tâm lý rất kì quái, tôi đã nhận tiền qua đêm, nếu anh không ngủ với tôi, tôi tất nhiên là được hời, nhưng lúc này tôi lại vô cùng hi vọng anh muốn tôi. Ở chỗ tôi làm, đa phần đều là khách khứa trông chả ra sao cả, không bụng phệ thì cũng hói đầu, người anh tuấn mà lại lắm tiền như ông chủ Trác đây rất hiếm có, nếu tôi được ngủ với anh thì tôi đã cảm thấy tôi kiếm lời rồi. Anh cười, nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt hẹp dài dưới ánh đèn đường nhìn giống như một bầu trời đầy sao vậy. “Sao vậy? Sợ anh không cần em sao?” Anh lên tiếng, khóe môi hơi nhếch lên. Môi mỏng gợi cảm khiến người ta thần hồn điên đảo. Tôi không biết đêm hôm đó rốt cuộc là do tôi say, hay là do nguyên nhân gì khác mà tôi cảm thấy nhìn anh kiểu gì cũng rất đẹp, tôi lớn đến từng này rồi, chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào đẹp như thế. Đương nhiên, chỉ là cái đẹp trong phạm vi thẩm mỹ của tôi mà thôi. Tôi thích đàn ông thành thục một chút, từng trải, có kinh nghiệm, mỗi nếp nhăn trên mặt đều có thể viết nên một câu chuyện. “Nếu không cần em thì anh đã lỗ nặng rồi.” Tôi nhón chân lên, hai tay quàng qua cổ anh, cố ý thở nhẹ phả vào môi anh “Em đã nhận tiền của anh, cho dù anh không cần em, em cũng không trả lại cho anh đâu!” “Chút tiền ấy, tôi vẫn bỏ ra được.” Anh vẫn cười như cũ, một tay ôm vào lưng tôi. Tôi cười, híp mắt lại, dựa vào lực của anh mà tiến sát đến gần. Sau đó há miệng, ngậm lấy yết hầu của anh. Đầu lưỡi chậm rãi chuyển động. Tôi rên nhẹ, giống như thiếu nữ động tình, rất nhanh đã nghe được âm thanh kiềm chế truyền đến từ phía anh. Tôi vui vẻ cười ha hả, vừa nãy đứng quá gần, tôi cảm nhận được cơ thể của anh có thay đổi, đột nhiên có cảm giác rất thành tựu. “Thật sự thua em rồi!” Anh cười nói, lập tức kéo tay tôi “Tôi dẫn em đến một chỗ!” Ngoắc tay gọi xe taxi, đọc ra địa chỉ chỗ hộp đêm tôi làm việc. Tôi vô cùng kinh ngạc, không biết anh muốn làm gì, anh nói “Tôi đi lấy xe, xe tôi đậu ở đó.” “Anh uống rượu rồi, sao lái xe được?” Tôi có chút lo lắng, không hiểu vì sao anh không trực tiếp đi đến khách sạn chứ, tôi thật sự rất muốn… “Được hay không thì em chờ một lát nữa sẽ biết!” Hắn nói bóng gió, cầm tay tôi đặt vào chỗ đó của anh. Phình ra một đống! Cách một lớp quần, trái tim tôi đập thình thịch. Lúc này, tôi nhìn thấy tài xế lái xe liếc nhìn tôi trong gương chiếu. Mặt tôi dày, không thèm chột dạ! Cho dù tôi đỏ mặt thì đó cũng là đỏ mặt vì ông chủ Trác. Đến bãi đỗ xe, tôi mới nhìn rõ xe của anh là Land Rover. Rất tốt, xe này rất xứng với anh, rất có mùi vị đàn ông. “Lên xe!” Anh nói. Tôi ngồi lên ghế phụ, tò mò nhìn xung quanh. “Đã từng làm chuyện đó trên xe chưa?” Anh hờ hững hỏi. “Anh yên tâm, em là người có đạo đức nghề nghiệp, vật không nên cầm thì em sẽ không cầm đâu, đồ trong túi của anh, một xu cũng không thiếu.” Tôi nói. Vẻ xấu hổ trên mặt hắn càng rõ ràng hơn, trong lòng tôi có chút mừng thầm, có chút thương hại, lại có chút khinh thường hắn. Tuổi đã cao như vậy rồi, thịt trên người đều nhão hết cả ra, hơn nữa còn yếu sinh lý, vậy mà vẫn dám đi chơi gái. “Lần đầu tiên chơi gái sao? Đúng rồi, điện thoại của anh đêm qua đổ chuông liên tục đó.” Tôi hất cằm, chỉ vào cái tủ ở đầu giường, cười nhạo “Lần sau nhớ làm kĩ công tác hậu cần một chút nha!” Hắn dùng một tay cầm điện thoại di động lên, bấm mở khóa, vừa nhìn một cái liền lộ ra vẻ mặt khẩn trương. “Hôm qua cô không nhận điện thoại của tôi đấy chứ?” “Đương nhiên là không rồi!” Tôi đi giày vào, mở túi xách ra, nhìn thấy mấy tờ tiền màu đỏ bên trong, tâm trạng vô cùng thỏa mãn. “Năm nay cô bao nhiêu tuổi? Nhìn cô thì có lẽ vẫn là sinh viên thôi, đừng làm nghề này nữa.” Hắn không vội vã gọi điện thoại lại, mà lại muốn khuyên tôi cải tà quy chính. “Em đúng là sinh viên.” Tôi đột nhiên trả lời, nhìn thẳng hắn nói “Nếu không đi bán thân, sao có tiền nộp học phí? Hơn nữa, nếu em không bán thân thì đêm hôm qua ai làm cho ông chủ vui vẻ đây? Mấy ông chủ bây giờ rất ưa thích sinh viên đại học đó.” Tôi kéo cửa ra, phất tay với hắn “Ông chủ, tạm biệt!” Gần ba mươi lăm triệu, đối với tôi lúc đó chính là khoản tiền tôi kiếm được nhiều nhất. Kiếm được tiền quá dễ dàng, tôi cũng không nghĩ đến việc tiết kiệm hay giữ tiền, tôi trực tiếp đi đến cửa hàng tiêu xài phung phí. Trước tiên thay một chiếc điện thoại di động mới, mua vài loại mỹ phẩm cao cấp bình thường không dám mua, mua thêm vài bộ quần áo, có thế thôi mà đã tiêu hết sạch tiền. Buổi tối, tôi lại xuất hiện ở trong phòng của bà chủ, chị em trong phòng đều có chút giật mình. Lần đầu tiên của bọn họ đều bị giày vò quá kinh khủng nên phải nghỉ ngơi vài ngày mới có thể đi làm được, bọn họ không hiểu tại sao mới có một ngày mà tôi đã đi làm. “Tiểu Như, em không thiếu tiền đến mức đó chứ?” “Nghe nói hôm qua người gọi em ra ngoài là lão già kia, có phải lão ta yếu sinh lý không?” “Nói mò, em chưa từng gặp phải mấy lão già sao? Mấy lão già chính là mặt hàng biến thái nhất đó! Lần trước chị gặp phải một lão, suýt nữa thì lão ta giết chết chị rồi.” Cả đám chị em đều nhao nhao hỏi. Tôi không định nói cho bất cứ ai biết rằng tôi vẫn còn trinh, tôi chỉ nói đã tiêu hết tiền nên muốn kiếm thêm mà thôi. Bà chủ thường được chúng tôi gọi là chị Mai, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, nghe nói trước kia cũng làm nghề này, có chút thú vị. Tiểu Như cũng không phải tên thật của tôi, ở trong nghề này, không ai dùng tên thật cả. Chị Mai đang hút thuốc, thở ra một làn khói trắng, xuyên qua lớp khói mờ ảo, nói với tôi “Tiểu Như, em nghỉ ngơi hai ngày đi, mấy ngày nay đi tiếp rượu là được.” Chị ngừng lại một lúc, sau đó nói “Tiền đúng là tốt thật, nhưng hiện giờ em còn trẻ, phải học cách tiết kiệm tiền, nghề này của chúng ta chính là bán thanh xuân. Nếu không tiết kiệm thì qua vài năm nữa phải sống thế nào đây?” Tôi vội vàng gật đầu, định bụng muốn tìm một người dễ nhìn một chút để trao lần đầu tiên. Ngoại trừ đau đớn đến run rẩy trong nháy mắt ấy, quá trình sau đó, tôi dường như vô cảm. Tôi không biết vì sao mọi người lại hứng thú với chuyện này, nhưng tôi không dám hỏi. Không những không dám hỏi, tôi còn phải làm bộ như rất thích. Tôi đã xem bộ phim kia, chăm chỉ học nó, cũng nghe các chị em nói kinh nghiệm của họ, biết rằng đàn ông không thích phụ nữ giống như bị câm, giống như cá chết. Tôi học theo các nữ chính trong bộ phim kia, đầu tiên là kéo dài từ “Ưm” một tiếng, làm bộ dáng vẻ hưởng thụ, tiếp theo đó, chính là phối hợp theo tiết tấu của người kia mà rên. Cũng không biết do biểu cảm trên mặt tôi chưa tới, hay do những nơi khác làm lộ tẩy, nói chung bị anh nhìn ra. “Không biết rên thì đừng rên nữa, giả lắm.” Anh nói. Tôi quả nhiên không rên nữa. Tay của tôi ôm lấy lưng cùng hông của anh. Vóc người của anh quả thật rất đẹp, da thịt của anh rất có tính đàn hồi, bắp thịt căng cứng, tuyệt nhiên khác xa ông già tôi tiếp lần trước. Tôi sờ soạng anh mấy lần, anh càng thêm hứng thú. Sau đó, tôi có hưởng thụ hay không chính tôi cũng không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ khi trời tờ mờ sáng, có người gõ vào xe của chúng tôi… Sau đó, anh đưa cho tôi hơn một trăm sáu mươi triệu, anh lấy một túi xách từ sau cốp xe đưa cho tôi, nói “Đợi ngân hàng mở cửa, nhanh chóng gửi tiền vào, để ở nhà không an toàn.” “Vâng, cảm ơn ông chủ.” Tôi ngọt ngào nói. Tôi nhìn lại vết máu trên xe “Xin lỗi, làm bẩn xe của anh rồi.” Anh ta cười cười lắc đầu, cằm khẽ đưa về phía cửa ghế phụ, ý bảo tôi xuống xe. “Lần sau anh còn tìm em nữa không?” Tôi hỏi. Anh ngây ra một lúc, sờ lên môi mình, dáng vẻ vẫn chưa tận hứng, vừa gật đầu vừa nói “Kỹ thuật quá kém, hôn mà giống như chó gặm xương vậy.” “Em sẽ cố gắng học.” Tôi vội nói. Rất nhiều năm sau này, khi tôi nhớ lại khi đó, tôi nghĩ bộ dáng khi đó của mình nhất định giống như một học trò vô cùng nghe lời vậy. Anh cười gật đầu, tôi thỏa mãn rời đi. Sau khi xuống xe, tôi phát hiện chân tôi bủn rủn, quả thực giống như trong tiểu thuyết viết. May mà trời vẫn còn sớm, người đi đường cũng rất ít, tôi vịn tường, đi qua một con đường, lúc này mới đến phòng trọ tôi ở trên đường. Hơn một trăm sáu mươi triệu kia, tôi đã mang đi gửi ngay ngày hôm đó. May mà tôi nghe theo lời của anh cùng chị Mai, không để tiền trong phòng, sau đó chỗ tôi ở liên tiếp xảy ra các vụ án lớn. Tất cả đều là đột nhập cướp của giết người, người chết đều là các chị em làm nghề như chúng tôi. Chuyện này sau này sẽ viết, năm đó những người thích xem tin tức có lẽ đều có ấn tượng. Sau ngày hôm đó, tôi nghỉ ngơi mấy ngày, đúng là trong tay dư dả, trong lòng ung dung. Tôi quay về trường đi học. Năm đó, tôi học năm ba đại học. Rất nhiều người biết tôi ở bên ngoài, nhưng bọn họ đều không biết tôi làm gì, cũng không biết gia đình tôi thế nào. Tôi rất ít khi giao du với bọn họ, trong mắt tôi, tôi và bọn họ là người của hai thế giới. Bọn họ hoặc là sinh ra trong gia đình khá giả, hoặc là tình hình gia đình không tốt, nhưng cũng xem như có người quan tâm bọn họ, cố gắng kiếm tiền cho bọn họ nộp học phí, còn cho bọn họ phí sinh hoạt. Tôi không giống vậy, chẳng có ai quan tâm tôi cả. Khi tôi còn nhỏ đã không có ai để ý đến tôi rồi, cũng có thể nói không có ai cần tôi nữa. Khi tôi học tiểu học, cha mẹ tôi liền ly hôn. Ba tôi thích uống rượu, uống say sẽ đánh người, tỉnh rượu sẽ lại khóc lóc quỳ xin tha thứ. Ông ấy đánh mẹ tôi, cũng đánh tôi, mẹ tôi vì bảo vệ tôi, bình thường mặt mũi đều bị đánh đến bầm dập. Mẹ tôi thương yêu tôi. Tôi tin là vì mẹ thương yêu tôi, nếu không, bà ấy sao có thể dùng thân thể của mình che chắn những trận đánh của cha tôi được. Cũng chính vì tôi tin rằng bà ấy thương tôi, cho nên đến bây giờ tôi vẫn không hiểu, vào năm tôi học lớp sáu, khi bà ấy cùng cha tôi ly hôn, vì sao bà ấy không cần tôi nữa. Thể loại Ngôn tìnhTình yêu luôn có những lý lẻ riêng của nó, chia tay nhau chưa chắc đã hết yêu nhau, nhưng vì lý do nào đó không thể ở bên nhau như biết trước được điều đó mà rất nhiều năm sau, đến cuối cùng thì chúng tôi đường ai nấy đi, nhưng chưa bao giờ tôi quên được những hình ảnh giữa tôi cùng với anh.“Rõ ràng em không bị cận thị, tại sao lại đeo mắt kiếng?”“Bởi vì hình như anh thích em đeo mắt kiếng hơn, thú tính dễ dàng trỗi dậy.”“Em mới là thú tính trỗi dậy! Em chính là mặt người dạ thú!”“Lần đầu tiên là anh bá vương ương ngạnh; lần thứ hai thì anh bảo tối hôm trước còn chưa đủ, sáng sớm hôm sau lại quyến rũ em, suýt chút nữaem không đón kịp máy bay luôn. Lần thứ ba, anh cầu xin em giải độc cho anh, đêm hôm đó anh đè em bao nhiêu lần, anh biết không?” Nội Dung Truyện Chồng Hờ Vợ Tạm Thể loại Ngôn tìnhTình yêu luôn có những lý lẻ riêng của nó, chia tay nhau chưa chắc đã hết yêu nhau, nhưng vì lý do nào đó không thể ở bên nhau như biết trước được điều đó mà rất nhiều năm sau, đến cuối cùng thì chúng tôi cũng đường ai nấy đi, nhưng chưa bao giờ tôi quên được những hình ảnh giữa tôi cùng với anh.“Rõ ràng em không bị cận thị, tại sao lại đeo mắt kiếng?”“Bởi vì hình như anh thích em đeo mắt kiếng hơn, thú tính dễ dàng trỗi dậy.”“Em mới là thú tính trỗi dậy! Em chính là mặt người dạ thú!”“Lần đầu tiên là anh bá vương ương ngạnh; lần thứ hai thì anh bảo tối hôm trước còn chưa đủ, sáng sớm hôm sau lại quyến rũ em, suýt chút nữaem không đón kịp máy bay luôn. Lần thứ ba, anh cầu xin em giải độc cho anh, đêm hôm đó anh đè em bao nhiêu lần, anh biết không?”

truyện ngôn tình chồng hờ vợ tạm