Ba năm xa chồng, một mình sinh con, nàng nhớ chồng khôn nguôi, nàng bỏ cả điểm trang, dành tất cả thời gian chăm sóc gia đình, làm tròn bổn phận của người vợ, người mẹ. Ngay cả khi Trương Sinh trở về nghi ngờ nàng thất tiết nàng cũng chỉ biết khóc và thanh minh bằng
Trong mắt tôi, mẹ là người gần như đạt điểm 10, vừa là một người bạn, vừa là người thầy của tôi. Nhưng từ khi giàu lên, mẹ hay ''qua đường'' với những người đàn ông nhỏ tuổi hơn mẹ, trong số họ có những người còn chưa tới 30 tuổi hoặc mới là sinh viên.
Những câu nói hay về ngày 20/10 cho mẹ cảm động nhất 2022. Mẹ - người đã hy sinh cả cuộc đời này để chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ cho chúng ta. Để thể hiện lòng biết ơn với mẹ của mình, những câu nói hay về ngày 20/10 cho mẹ sau đây sẽ là cách biểu đạt tốt
Theo The Sun đưa tin hôm 13-7, ông Errol Musk (76 tuổi) thừa nhận có thêm người con thứ hai với Jana Bezuidenhout vào năm 2019. Trước đó, cả hai đã chào đón con trai đầu tiên của mình, tên là Elliot Rush, vào năm 2017. Không chỉ cách biệt 41 tuổi, Errol và Jana còn được xem là "mối
Và tôi lớn lên trong vòng tay ấm ấp của mẹ, với những câu hát, lời ru ngọt ngào. Cuộc sống của tôi không thể thiếu bàn tay yêu thương, vỗ về của mẹ. Tôi yêu thương và tôn trọng mẹ không kém gì ba. Người mà tôi dành nhiều tình cảm nhất chắc đó chính là em tôi.
Kể cả một đứa trẻ mà một chặng đường đẹp đẽ của tuổi thơ không được sống trong tình cảm yêu thương của người mẹ. Bước ngoặt Khánh Đơn đến với âm nhạc giống như câu chuyện trong cổ tích về một chú bé nghèo, mồ côi, ham học gặp được quý nhân. Khánh Đơn tự đạp xe đến nhà văn hóa thiếu nhi Đồng Nai để ngắm nhìn các bạn đang tập văn nghệ.
Cho phả hệ mô tả một bệnh di truyền ở người như sau: Bệnh này do một gen có 2 alen quy định, alen trội là trội hoàn to Đăng nhập Đăng ký Học bài; Hỏi bài; Kiểm tra; Thi đấu; Bài viết Cuộc thi Tin tức. Trợ giúp
Chương 18: Bố mẹ Hạ Kiều Yến đến nhà cầu hôn. Tần Diệp. 26/07/2018. Trước Sau. Người đàn ông trung niên cười cười đi tới, "Xin hỏi hai vị là Tần tiên sinh cùng Lạc phu nhân?" Tần Thu Dương lễ phép mà hỏi thăm: "Là chúng tôi, hai vị là?" "Tôi là bố của Hạ Kiều Yến
. Nhiều bà vợ rất hay hỏi chồng "Mẹ anh và em cùng rơi xuống nước, anh cứu ai trước?". Trên thực tế, chỉ những phụ nữ không có cảm giác an toàn trong hôn nhân mới luôn so sánh mình với bố mẹ của người đàn ông như vậy. Trong nhiều trường hợp, đàn ông sẽ chọn cha mẹ của anh ta mà không do dự. Không thể trách đàn ông vì đây là bản chất của con người. Ai cũng sinh ra và lớn lên bên cha mẹ, cha mẹ đã cho ta cuộc sống, đồng thời cho ta quyền được học hành, nhờ cha mẹ ta mới có cơ hội được gặp ai đó trong cuộc đời và trở thành một nửa của người ấy. Nhưng xin nhắc lại, dù cha mẹ rất quan trọng nhưng đôi khi người yêu cũng quan trọng không kém, vì vậy đàn ông thông minh sẽ không vì mẹ mà bỏ rơi vợ. Anh Hảo Hà Nội là một người đàn ông rất hiếu thảo. Bố anh bỏ rơi mẹ con anh khi anh còn rất nhỏ, Hảo lớn lên bên cạnh mẹ, trong vòng tay của mẹ. Anh Hảo hiểu mẹ đã phải vất vả, tần tảo nuôi anh thế nào nên anh luôn cố gắng đối xử thật tốt với mẹ mình. Lớn lên, anh Hảo được nhận vào trường Đại học tốt, tìm được một công việc như ý và rồi gặp người yêu của mình. Trong cuộc sống đời thường, mẹ anh Hảo rất khó tính. Một mặt là do bà gặp nhiều áp lực trong cuộc sống, mặt khác do cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc nên bà trở nên độc đoán, khó chịu. Sau khi anh Hảo và vợ kết hôn, mẹ của anh đã làm mọi thứ chống lại vợ anh. Thế nhưng anh Hảo chưa từng đứng về phía vợ mà lúc nào cũng về phe mẹ anh. Hai năm trước, vợ của anh Hảo quyết định ly hôn trong cơn tức giận, bỏ lại anh và đứa con một cách tàn nhẫn. Khi vợ mới rời đi, anh Hảo không cảm thấy gì, nhưng những ngày sau đó, anh bắt đầu thấy bầu trời như sắp sụp xuống. Đứa trẻ không có ai chăm sóc và những cảm giác thân thuộc không còn nữa. Lúc này, anh Hảo mới thấm thía được vợ quan trọng như thế nào, thậm chí, trong một số trường hợp, có khi vợ còn quan trọng hơn cả mẹ. Nhưng lúc này, hối hận thì đã quá muộn. Thực tế, chúng ta luôn coi cha mẹ là người vô cùng quan trọng, cha mẹ đã cho chúng ta cuộc sống và cho chúng ta rất nhiều thứ. Nhưng khi bạn gặp tình yêu, bạn sẽ phát hiện ra rằng người yêu của bạn cũng rất quan trọng, mặc dù người phụ nữ ấy không cho bạn cuộc sống như mẹ, cũng không cho bạn quyền được học hành như mẹ, nhưng cô ấy là người song hành cùng bạn suốt cuộc đời còn lại. Điều này đóng vai trò quan trọng. 01. Một người mẹ vô lý sẽ hủy hoại cuộc hôn nhân của con trai mình Người xưa nói “Dù thiếu thốn cũng phải sống cho ra sống”. Có thể một số người cho rằng người mẹ khó tính vì bị chồng bỏ rơi, bà đã đặt cả cuộc đời của mình vào con trai mình và dành tất cả cho con. Cũng bởi vì vậy, khi người mẹ vô lý, người con trai chưa bao giờ ngăn cản, đôi khi còn đứng về phía mẹ để đối phó với vợ. Làm một người hiếu thảo là rất quan trọng, bởi vì có một câu nói như thế này "Dẫu cuộc sống có trăm nghìn điều phải lo thì hiếu thuận vẫn là trước nhất". Con cái phải hiếu thuận với cha mẹ là lẽ dĩ nhiên nhưng cũng đừng lấy vai trò là cha mẹ mà làm ảnh hưởng đến con cái. Cha mẹ phải thể hiện được vai trò thực sự của mình. Mẹ đã trải qua một cuộc đời vất vả, không bằng phẳng thì đừng gây khó dễ cho con trai, phá hỏng cuộc hôn nhân của con trai. Nhiều bà mẹ không hài lòng với nàng dâu hiện tại, muốn tìm cho con trai một người phụ nữ tốt hơn. Nhưng người phụ nữ tốt trong mắt người mẹ, chắc gì đã phù hợp với người con trai. Trong trường hợp này, lợi đâu không thấy, chỉ thấy hại cho con cái. 02. Cha mẹ bạn đã nuôi nấng bạn, nhưng vợ bạn chiến đấu cùng bạn Cha mẹ tốt với chúng ta và cho chúng ta cuộc sống. Vì vậy, mọi người luôn coi cha mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Tôi nhớ có người đã nói câu này "Đời này ta chỉ tin một người, người đó là người đã cho ta sinh mệnh”. Nhưng nhìn lại, trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn và thăng trầm, đa phần những khi chúng ta gặp phải những điều này, chính vợ là người đồng hành, cùng chúng ta vượt qua. Người yêu/người vợ không quan trọng sao? Điều này chắc chắn là sai, bởi vì cô ấy là người sẽ cùng bạn đi hết cuộc đời. Cha mẹ bạn cho bạn cuộc sống, nhưng cha mẹ bạn không thể đi cùng bạn cả đời. Vợ của bạn không cho bạn sự sống nhưng họ sẽ luôn đồng hành cùng bạn trong cuộc sống, truyền những tia sáng mới vào phần đời còn lại của bạn. Chúng ta phải hiếu thảo với cha mẹ đã sinh ra mình, nhưng đồng thời cũng phải hiếu thuận với người yêu đã đồng hành cùng mình. Là một người đàn ông, chúng ta phải có trách nhiệm dành những gì tốt nhất cho người phụ nữ của mình và chăm sóc họ, bên cạnh cha mẹ mình. Có người đàn ông lại chỉ biết nâng niu khi đã mất đi, lúc đó có ngồi bồi hồi thì cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Vì vậy, ở bên người mình yêu, hãy đối xử với cô ấy như người quan trọng nhất của mình. 03. Đừng đối xử tệ bạc với bố mẹ Đàn ông đừng đối xử tệ bạc với vợ nhưng cũng cùng đừng vì vợ mà tệ bạc với bố mẹ. Đàn ông thông minh không bao giờ lựa chọn giữa bố mẹ và vợ, chỉ có những người đàn ông kém cỏi mới đấu tranh vì điều này. Một người đàn ông có năng lực sẽ luôn biết cách giải quyết những xung đột trong gia đình, để cha mẹ và người yêu của anh ta sống hòa thuận, đôi bên đều không bị tổn thương. Khi người đàn ông phải đấu tranh giữa hai lựa chọn này, nghĩa anh ta đã thua cuộc, cuộc hôn nhân chắc chắn sẽ có vấn đề. Vì vậy, nếu không có mâu thuẫn gì lớn giữa bố mẹ và vợ thì không nên lựa chọn giữa hai đối tượng này, giả dụ có gặp vấn đề thì thay vì lựa chọn, phải tìm cách giải quyết. Kết Luận Mẹ và vợ ai quan trọng hơn? Có thể khi người vợ ở bên, người đàn ông sẽ không hiểu vợ quan trọng thế nào, nhưng nếu một ngày vợ bỏ gia đình vì bạn, bạn sẽ nhận thấy tầm quan trọng của cô ấy. Chúng ta luôn coi cha mẹ là những người quan trọng nhất, vì họ đã cho ta cuộc sống, cho ta quyền được học hành, cho ta cuộc sống vật chất. Nhưng người yêu lại là ngươisẽ đi cùng bạn mãi mãi, vì vậy một nhà văn nữ đã có câu nói hay “Hãy tử tế với người bạn chăn gối của bạn, vì người ấy là người đi cùng bạn đến suốt cuộc đời. Hãy đối xử tốt với cô ấy, vì khi về già bạn sẽ chỉ tìm thấy người bạn chăn gối của mình”. * Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Theo Vietnamnet
Chúng tôi đến với nhau sau 3 năm yêu và chờ đợi. Tôi sinh ra ở Hà Nội, tốt nghiệp cao đẳng giao thông nhưng vì nhiều lý do khiến tôi theo học tiếp nghành y ở Hải Dương. Ở đây, tôi đã quen và yêu vợ tôi bây giờ. Vợ tôi kém tôi 5 lúc ấy đang theo học kinh tế năm thứ 2. Tôi ra trường và về Hà Nội làm trước em. Khoảng thời gian xa nhau 2 năm chúng tôi vẫn vượt qua để có nhau như bây giờ. Mọi chuyện những tưởng chừng là êm ấm với chúng tôi khi mà bạn bè,đồng nghiệp họ hàng 2 bên đều ủng hộ. Tôi làm tại 1 bệnh viện, vợ làm ở ngân hàng. Chúng tôi có 1 cháu trai đầu lòng, về kinh tế cũng không thiếu thốn so với nhu cầu sinh họat của 2 vợ chồng. Những tưởng mọi chuyện cứ bình yên với vợ chồng tôi như vậy. Nhưng cuộc sống đâu như người ta mong đợi, khi mà sóng gió đã ập xuống chính tôi. Vợ tôi sau thời gian nghỉ đẻ đã bàn đón mẹ vợ lên trông cháu, vì mẹ đẻ tôi thì đau ốm thường xuyên vì bị thói hóa xương khớp, vợ chồng tôi thì đi làm tối ngày nên đó là giải pháp tốt nhất. Dù sao mẹ vợ cũng sống 1 mình tại Hải Dương, bố vợ tôi đã qua đời vì tai biến khi chúng tôi vẫn còn là sinh viên. Tôi cũng rất thương mẹ vợ sống 1 mình, lúc trái gió trở trời không có ai cũng khổ vì nhà có mỗi vợ tôi nên tôi đồng ý ngay. ADVERTISEMENT ảnh minh họa Mẹ vợ tôi năm nay mới 45 là người thành phố nên mẹ còn rất trẻ và hiện đại so với những người phụ nữ ấy. Cuộc sống của gia đình tôi cũng thêm vui và hạnh phúc khi có cháu nhỏ và bà ngọai. Bữa cơm hàng ngày cũng ấm cúng hơn trước khi mà chỉ có 2 vợ chồng mới cưới chỉ có điều chuyện sinh họat của 2 vợ chồng phải giữ ý rất nhiều khi có Mẹ trông cháu và thường ngủ rất khuya, dường như mẹ biết chúng tôi làm gì vì nhà chật chội, ban đêm tiếng động rất rõ. Nhiều lúc tôi thấy tiếng trở mình của mẹ ở phòng ngòai nhưng tôi không kể cho vợ nghe. Lẽ ra mẹ nên tìm 1người đàn ông để bầu bạn- tôi thầm nghĩ và cảm thông với mẹ vợ. Mỗi lần trực đêm ở bệnh viện về tôi giành thời gian chơi với con và tâm sự với mẹ vợ nhiều hơn để mẹ đỡ buồn vì chỉ buổi tối cả nhà mới đông đủ nhưng ăn tối xong vợ chồng tôi đã về phòng nghỉ sớm để mai bắt đầu ngày làm việc mới rồi. Còn mẹ là vẫn thức thôi. Mẹ vợ cũng rất vui khi thấy tôi ở nhà khi trực đêm về, mẹ thường nấu những món tôi thích ăn và thường nhìn tôi nhiều hơn. Tôi chỉ nghĩ mẹ chiều và quý con rể quá nên chăm sóc chu đáo thôi nhưng đến 1 hôm mẹ thổ lộ rằng, mẹ có cảm giác như đang chăm sóc cho chồng mình. Tôi đứng tim khi nghe điều đó nhưng có lẽ mẹ cũng mất đi cảm giác của 1người phụ nữ lâu rồi. Chuyện này tôi cũng giấu kín không biết chia sẻ cùng ai. Tôi cũng hạn chế những lúc ở nhà với mẹ vợ hơn, linh cảm cho tôi thấy điều gì đó không hay. Sau hôm nói điều đó với tôi, mỗi lúc tôi trực đêm về mẹ vợ ăn mặc những bộ đồ rất gợi cảm khi ăn cơm trưa với tôi, mẹ nhìn thẳng vào mặt tôi với ánh mắt mời chào nhưng lý trí của tôi vẫn chiến thắng. Nhưng kỳ lạ là tôi thích thú với điều đó, ánh mắt đó nhưng hình ảnh của vợ, con tôi lại làm tôi tỉnh táo và thực tại đó là mẹ vợ mình. Tôi kính trọng và thương mẹ. Nhưng tôi, lý trí của tôi không phải là kim khí tôi luyện,chuyện không hay đã xảy ra giữa tôi và mẹ vợ. Cũng vào 1 buổi trưa tôi nghỉ trực nhưng đi ăn cưới của 1 người bạn, tôi uống nhiều quá. Khi về nhà thì chuyện ấy giữa chúng tôi xảy ra. Tôi và mẹ vợ quấn với nhau và cùng tan trong nhau. Tôi bàng hoàng hối hận vô cùng, tôi có lỗi với vợ, con và chính mẹ vợ nữa. Chỉ duy nhất lần đó xảy ra giữa chúng tôi. Vợ tôi không hay biết gì, còn mẹ vợ như được sống lại một thời xa xôi. Tôi tránh mặt mẹ vợ suốt, gần như là không để cả hai có cơ hội ở riêng với nhau. Nhưng mẹ tôi dường như vẫn muốn thu hẹp khỏang cách ấy chứ không phải là 1 phút yếu lòng. Tôi đã có lỗi, tôi biết. Chính tôi cũng không thể tha thứ cho mình nữa là vợ tôi. Nhưng giờ tôi không thể thú nhận. Vì tôi không muốn vợ tôi đau khổ nhưng mẹ vợ lại không buông tha cho tôi. Theo soha Truyện cười Bài thi lấy lòng cha mẹ vợ và số tiền để qua môn Nếu bị chó cắn thì đời chả còn gì mà tự hào nữa, chả nhẽ bỏ người yêu mà chạy. Mấy năm theo đuổi bóng hồng mòn mất 29 đôi giầy thể thao, tôi đã được nàng chấp nhận. Đời nào cũng thế, gái xinh có quyền có quyền chảnh, nếu đàn ông muốn thì phải chấp nhận thử thách. Quả... Tin mới nhấtChuyên gia tâm lý 4 đặc điểm thường gặp của đàn ông cực kỳ ích kỷ140448 12/06/2023Bản chất của con người là quan tâm đến nhu cầu của bản thân. Tuy nhiên, trong quá trình đạt được những mong muốn, nhu cầu của bản thân, chúng ta không thể bất chấp vì lợi ích của riêng mình mà làm ảnh hưởng đến những người xung tôi thất nghiệp bị cả dòng họ coi thường và cái kết hoành tráng sau 10 năm135919 12/06/2023Hôm nay tôi chính thức được bố mẹ chấp thuận cho giữ quyền quản lý chuỗi cửa hàng kinh doanh hoa quả. Đó là tâm huyết suốt gần 10 năm của bố, sau những tháng ngày vất vả bị coi thường vì không có nồi cơm điện khi biết tôi đòi nợ bạn của anh133950 12/06/2023Số tiền cho bạn chồng nợ quá lâu rồi, tôi không thể kiên nhẫn chờ đợi người ta tự giác mang tiền đến nhà trả nữa. Thế nên, tôi giấu chồng đến nhà bạn thân của anh ấy đòi cưới mẹ tôi chỉ mua được kiềng 5 chỉ cho con dâu mà nhà vợ tặng rể nhà 5 tỷ kèm điều kiện điếng người113949 12/06/2023Thật sự mà nói tôi định đến khoảng 30 khi có công việc ổn định và kiếm được 1 khoản tiền để có thể mua căn chung cư nhỏ thì mới đám thói quen âm thầm hủy hoại mối quan hệ vợ chồng cần tránh xa102503 12/06/2023Khi một trong hai người liên tục tỏ ra bất mãn và phàn nàn về những điều từ nhỏ tới lớn, họ bắt đầu khiến người kia mất tinh thần và cảm thấy mình không thể làm đúng điều gì. Dần dần, nửa kia dần xa cách đảm...102054 12/06/2023kinhthedothi - Ngày Minh được Thịnh dẫn về ra mắt gia đình, ông bà Lân không ưng ý cho lắm, nhưng là con trai duy nhất trong nhà và cũng đã bước sang ngưỡng ế nên nói như cách của ông Lân là có gái theo về là tốt rồi .Nhìn mâm cơm ở cữ của chị gái, tôi sốc đến mức phải gọi taxi đưa chị đi ngay vì không chịu đựng nổi chính mẹ ruột mình074737 12/06/2023Mẹ tôi là một người phụ nữ xấu tính. Tôi là con gái ruột của bà nhưng không sao chấp nhận được tính cách, ứng xử cũng như lời nói của chính mẹ mình. Bà đanh đá, chua ngoa, bắt nạt chồng conBiết vợ bị ngất ở công ty nhưng phản ứng của chồng khiến tôi đau lòng074527 12/06/2023Nói với chồng về tình hình sức khỏe của vợ, cứ nghĩ sẽ được lời động viên, nào ngờ, tôi lại bị mắng. Biết thế tôi im lặng cho đỡ phiền bạn trai cố thuyết phục, tôi vẫn giữ quan điểm không làm dâu074446 12/06/2023Tuy nhiên chúng tôi không quá rạch ròi và vẫn để cảm xúc tự nhiên đến. Trong thời gian này, anh ấp ủ nhiều kế hoạch khởi nghiệp, luôn nỗ lực và quyết tâm dù tài chính eo giặt hỏng chồng bắt vợ giặt tay, nhưng thấy "mùi lạ" trong nhà, anh cuống quýt xin thương lượng lại203855 11/06/2023Mệt mỏi với lối sống ích kỷ của chồng nhưng vì đã cãi nhau nhiều lần, anh chẳng chịu thay đổi thái độ nên tôi đành bơ đi cho nhà cửa được yên ổn, tránh ảnh hưởng tâm lý của sinh con đầu lòng ở viện, vợ trẻ đau đớn nằm nghỉ nhưng chồng liên tục bảo nhường giường để anh chợp mắt203042 11/06/2023Mới đây, một bà mẹ trẻ người Mỹ tên Lizzie đã chia sẻ lại câu chuyện đi đẻ đầy tủi thân của mình trên Tiktok. Chia sẻ này của cô đã nhận được rất nhiều sự đồng cảm của các mẹ bỉm đêm mẹ chồng xông vào phòng cưỡng ép kéo con trai đi, bắt cả hai phải ly hôn chỉ vì điều này202751 11/06/2023Biết rằng không nên vạch áo cho người xem lưng, đăng lên mạng ắt bị chê cười nhưng nàng dâu không biết nên làm thế nào nữa nên đành cầu cứu cư dân bạc nhiều đến mấy mà thiếu đi một điều thì sẽ bị ghét bỏ và rời xa201234 11/06/2023Câu nói thật trần trụi nhưng nó rất thực tế. Đúng vậy, trong bất kỳ mối quan hệ nào, ai lại muốn gắn bó với một người không có sự chân thành, đúng không?Mâu thuẫn với mẹ chồng, nàng dâu bơ vơ nơi đất khách185704 11/06/2023Mâu thuẫn với mẹ chồng nhưng lại không chịu xin lỗi, tôi bị đẩy ra khỏi nhà. Chồng yêu cầu tôi suy nghĩ kỹ và chỉ được quay lại khi đã hiểu ra vấn sạch tiền trước ngày cưới, cô gái bỏ phố về quê khởi nghiệp làm nông, nuôi 1 con vật ai cũng hãi hùng, sau vài năm có hơn 18 tỷ đồng172828 11/06/2023Nhưng khi cả 2 chuẩn bị kết hôn đã có sự cố xảy ra. Vào đêm trước ngày cưới, bạn trai cô thông báo hủy hôn. Điều này khiến Sun Lisha bị trầm cảm nhẹ, phải về quê dưỡng bệnh. Cô cũng quyết định không làm việc ở thành phố nữa mà sẽ khởi n..."Bí mật" của một cuộc hôn nhân hạnh phúc150958 11/06/2023Yêu một người thì dễ, nhưng yêu người đó cả đời lại không hề dễ chút nào. Tình yêu là sân khấu, là pháo hoa rực rỡ nhưng kết hôn chẳng khác nào tẩy trang sau hậu học đắt giá cho người phụ nữ chần chừ ly hôn khi phát hiện chồng ngoại tình131657 11/06/2023Như bạn đã thấy, rất khó để một mối quan hệ trở lại như ban đầu sau khi một trong hai người ngoại tình. Do đó, khi cân nhắc xem bạn có nên tha thứ cho việc bị phản bội hay không, hãy nhớ rằng bạn đã không làm điều gì sai bố chồng nhờ một việc, con dâu choáng váng phát hiện ra chuyện bí mật suốt 10 năm của bố chồng131345 11/06/2023Trước khi cưới, tôi và anh ấy có bàn bạc lựa chọn ở riêng để cuộc sống thoải mái, không bị gò bó và tránh đi mối quan hệ không tốt giữa mẹ chồng - con dâu như người ta thường gói hàng vợ đặt online, tôi sốc nặng khi nhìn thấy thứ bên trong131023 11/06/2023Tôi lấy vợ cùng quê. Cô ấy là bạn học từ thời cấp 3 của tôi. Ngày còn học cùng nhau, tôi đã ấn tượng với vợ vì cô ấy vừa học giỏi vừa thuộc nhóm ngoan hiền nhất nhì trong 'sát thủ' của tình yêu vợ chồng mà bạn không biết123538 11/06/2023Khi kết hôn, ai chẳng muốn có một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Ai chẳng muốn được chồng yêu nhưng muốn thế trước hết hãy biết những gì làm chồng ghét mật của con dâu123448 11/06/2023Đã gần 23 giờ mà chưa thấy con dâu về, bà Minh buông màn lên giường từ lâu nhưng không sao ngủ được. Bà nằm nhẩm tính, dễ cũng đến cả tháng nay Hương về khuya mà các lý do cô đưa ra đều rất qua chồng hiện đại mong con dâu sắc sảo, giao cả tiệm vàng sau 2 tháng123401 11/06/2023Vì gia đình làm kinh doanh nên mẹ chồng muốn chọn dâu sắc sảo, nhanh nhạy làm ăn, các việc khác không quan cưới cầu vồng đẹp mê mẩn của cặp đôi nên duyên nhờ định mệnh223413 10/06/2023Brian Moy và Emily Zboril đến từ Mỹ lần đầu gặp nhau tại một hội nghị dành cho các nhà khoa học ở Ý. Sau một thời gian dài hẹn hò, Brian đã cầu hôn bạn gái mình ở San Antonio Mỹ vào dịp Giáng sinh khi hai người đang lái xe cùng nhau.
Từ Jennifer DuongĐã gửi 30 Tháng Ba 2012 120 SAChỉ đọc cái tựa đề mà anh viết thôi cũng đã cho thấy anh gia trưởng đến cỡ nào rồi. Có phải anh vẫn đang tưởng rằng mình sống thời chồng chúa vợ tôi, cái thời mà chồng thì năm thê bảy thiếp cho nên anh mới nói rằng chúng tôi "quên hết nghĩa vụ làm vợ"? Vậy còn nghĩa vụ làm chồng là gì? Xin anh hãy nói rõ cho chị em chúng tôi được là anh định nói rằng nghĩa vụ làm chồng của các anh là sau buổi đi làm về thì tắm rửa, ngồi xem tivi và đợi vợ đi làm về lật đật nấu cơm cho các anh ăn và chăm sóc các anh như là các chị chăm sóc những đứa con nhỏ. Hay vì anh nghĩ đàn ông các anh đi làm kiếm tiền về và thẩy vào mặt vợ thì các anh có quyền được vợ phục vụ các anh như vua các anh hãy tỉnh mộng đi còn không thì hãy để chị em chúng tôi coi các anh như là những đứa trẻ lớn xác mà vô dụng ngay chính trong ngôi nhà của mình. Tôi nghĩ những đứa trẻ sống trong ngôi nhà mà anh cho là tổ ấm còn có ích hơn các anh, vì chúng biết phụ mẹ chúng dọn dẹp, còn các anh thì chỉ biết tận hưởng cuộc sống một mình. Thật là ích tôi không đòi bình đẳng như anh nói để rồi "quên hết bổn phận và vị trí làm vợ của mình" mà chúng tôi chỉ đòi cái quyền được coi làm người, làm vợ chứ không phải là đầy tớ của các anh. Xin các anh đừng nghĩ mình lấy vợ về là để vợ hầu hạ mình vì như vậy hèn nói "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm", vậy các anh đã xây được bao nhiêu nhà cho chúng tôi mà bắt chúng tôi phải xây tổ ấm hết cả cuộc đời cho các anh trong khi các anh lại đi xây nhà cho những cô bồ nhí của các anh. Phụ nữ ngày nay cũng đi làm chứ không ở nhà như trước nữa, cũng là người góp gạo thổi cơm chung với các anh, cũng cùng các anh xây nhà chứ đâu phải các anh xây một mình đâu mà còn đòi vợ xây tổ ấm. Mà nếu chỉ có một mình người vợ xây tổ ấm không thì tổ đó có được ấm lên không? Tất nhiên là không, mà là cần cả hai vợ chồng cùng xây chứ chỉ có một người xây còn người kia không thì có cố gắng cách mấy thì cũng chẳng bao giờ xây nói chúng tôi phải "xem lại bản thân mình, không rèn luyện, học tập và tu dưỡng để trở thành người vợ dịu hiền, đảm đang và tinh tế thì khó mà níu kéo được chồng", Vậy còn các anh? Các anh có cần phải học làm người đàn ông, làm chồng sao cho xứng đáng ở thời buổi này không vì nếu không thì các anh cũng khó mà níu kéo được vợ để rồi vợ cắm sừng vào đầu các anh. Các anh cũng nên học đi để vợ mình không thất vọng vì đã chọn các anh làm chồng và tìm những nhu cầu từ người đàn ông khác trong khi các anh không làm được để rồi đổ tất cả lỗi ngoại tình cho các anh là những ông chồng biết chia sẻ và biết yêu thương vợ mình thì chị em chúng tôi không cần đợi các anh nhắc chúng tôi cũng sẵn sàng và cũng biết cái gì gọi là "tam tòng tứ đức" và công dung ngôn hạnh. Còn đối với những người chồng ích kỷ, gia trưởng chỉ biết tận hưởng một mình thì tại sao chúng tôi lại phải nghĩ cho các anh trong khi các anh không nghĩ cho chúng anh trách móc rằng bệnh mà phải tự đi mua thuốc, vậy các anh là những đứa trẻ 3 -4 tuổi hay sao mà không tự đi được. Quần áo phải tự ủi hoặc nhờ người khác, vậy các anh đã bị mất tay hay sao mà phải cần vợ hoặc người khác làm giùm. Các anh tự biến mình thành những đứa trẻ lớn xác mà không biết làm gì khi vợ không làm được cho các anh vì lý do gì các anh lấy vợ và xem vợ như là người mẹ thứ hai của mình và muốn được mẹ chăm sóc và nũng nịu như hồi các anh chưa cưới vợ và đòi hỏi các yêu cầu từ mẹ ruột của các anh? Các anh trách móc chúng tôi như vậy, mà các anh có bao giờ tự hỏi chính mình là có bao giờ các anh đi mua thuốc cho vợ khi vợ bệnh không? Có nấu được chén cháo không? Có ủi áo cho vợ để vợ mặc đi làm không? Một khi đã gọi là vợ chồng thì có nghĩa là mọi việc phải được chia sẻ với nhau về mọi mặt chứ không phải là người này có quyền hưởng thụ còn người kia thì phải chịu cực chịu khổ thì phải gọi là "chúa-tôi" chứ không phải là vợ chồng anh Chính, tôi khuyên anh hãy cùng vợ ngồi lại nói chuyện với nhau thật nhẹ nhàng và phải nói hết tất cả các suy nghĩ của anh về vợ, nhưng đồng thời anh cũng phải là người biết lắng nghe vợ nói hết những gì mà cô ấy nghĩ và mong muốn về anh. Nếu cả hai cùng nói ra tất cả khuất mắc trong lòng và cùng đưa ra những thỏa thuận cho cả hai vợ chồng cùng thoải mái thì tôi tin rằng anh và cô ấy sẽ tìm lại hạnh phúc mau chóng nếu cả hai đã cố gắng hết sức mà vẫn không hiểu nhau, không tìm ra được con đường chung thì tốt nhất như anh nói là "hãy giải thoát cho mình và cho vợ". Chúc anh và cô ấy sẽ tìm lại được tiếng nói chung và hạnh phúc.
Tác giả bên mẹ vợ lúc sinh thời. Ảnh do tác giả cung cấp. Nhìn bà mẹ vợ tương lai khi đó, tôi nghĩ bụng cô con gái trông xinh xẻo là thế. Thậm chí xinh nhất nhì khoa văn Đại học Tổng hợp năm đó, mà sao bà mẹ không đẹp như con gái? Chắc là do cô ấy giống bố. Tôi tự giải thích. Sau này là vợ chồng của nhau, sống với nhau mấy chục năm, mỗi khi thấy cô ấy xinh xắn, tươi cười, tôi vẫn thấy cô ấy giống bố. Còn khi cô ấy nhăn nhó, cáu giận, tôi đều thấy cô ấy giống mẹ. Nói như vậy để thấy, mẹ vợ tôi không phải là một phụ nữ đẹp người. Nhưng càng tiếp xúc, năm tháng càng qua đi, tôi càng nhận ra, người phụ nữ đẹp không hẳn phải là người phụ nữ có nhan sắc. Người phụ nữ đẹp là đẹp trong tấm lòng. Từ họ tỏa ra sự ấm áp, dịu dàng như mùa đông rét mướt được ngồi cạnh bếp củi đượm hồng và hơ bàn tay lạnh cóng trên ngọn lửa cháy tý tách. Người phụ nữ đẹp là người trong bản năng, luôn hy sinh, tận tụy với người mình yêu thương. Có bao nhiêu dốc ra hết. Tình cảm và vật chất. Không chi li, đắn đo, không tính toán thiệt hơn. Bà mẹ vợ tôi là một người phụ nữ đẹp theo nghĩa đó. Ngày mới về làm rể, và mãi tận sau này khi vợ chồng tôi chưa xuất ngoại, mỗi độ Tết đến tôi đều cùng vợ về quê ngoại. Vì cả năm vợ chồng tôi đã ở Hà Nội. Tết về ngoại là công bằng và cũng để vợ tôi giúp mẹ bán hàng ở chợ. Mẹ vợ tôi có một sạp hàng trên chợ huyện. Bán đồ hàng xén. Dịp giáp Tết là dịp gặt hái nhất trong năm. Không chỉ bán hàng trong sạp mà phải san hàng mở thêm sạp nữa mới đủ cung cấp hàng cho nhu cầu của khách. Vợ tôi ngồi bán sạp mới. Hàng ngày vợ tôi đi bán hàng. Tôi và cậu em vợ chạy như chong chóng tiếp hàng cho cả hai sạp. Chiều tối về, tôi vào bếp nấu cơm cho cả nhà. Toàn những món ngon Hà Nội tôi học được từ mẹ mình. Nhớ lần về Tết đầu tiên, sau bữa cơm gia đình, tôi đang loay hoay không biết ngủ đâu trong ngôi nhà ba gian với hai gian ngoài trống tềnh, trống toàng thì nghe bà mẹ vợ nhẹ nhàng bảo”Hai đứa vào buồng mẹ mà ngủ. Vợ chồng trẻ vào đó nằm cho kín đáo. Để mẹ nằm ngoài này”. Tôi vào trong cái buồng tối như buồng tằm. Chỉ leo lét ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên cái rương màu gụ. Buồng ấm nồng và thoang thoảng mùi lúa nếp. Trên cái giường gỗ cũ đã trải sẵn chiếc chiếu hồng điều mới tinh. Chăn gối con công Trung Quốc cũng mới tinh. Và cái mùi lúa nếp không phải bốc lên từ thúng gạo nếp như tôi đoán mà từ những cọng rơm nếp mới được nhồi dưới chiếu làm đệm. Hồi đó chắc chắn tôi chưa từng nằm đệm bao giờ, còn bây giờ bất kể mùa đông hay mùa hè hễ không nằm đệm là người đau nhức không thể chợp mắt. Nhưng chưa có chiếc đệm nào tôi nằm êm ái, thích thú và nhiều cảm xúc như cái đệm bằng rơm nếp trong cái buồng ấm sực và tối như buồng tằm của mẹ. Cũng có thể hồi đó tôi còn trai trẻ, cái gì cũng háo hức, nên cứ say mê lăn lộn trên cái đệm bình dị, lạ lẫm lần đầu tiên mình được hưởng. Và, sau đêm đó, đêm nào cũng sốt ruột chờ đợi vợ tôi từ nhà tắm - xây cạnh cái giếng giữa sân - bước vào. Người ngợm, tóc tai ướt át nhưng nóng rực và thơm nồng nàn mùi lá chanh, lá bưởi, hoa mùi - thứ nước thơm tự nhiên vùng đất bãi - thơm hơn bất cứ loại mỹ phẩm tuyệt hảo nào trên đời. Căn buồng của mẹ nhường cho chính là căn buồng hạnh phúc đầu tiên chúng tôi được hưởng từ khi cưới nhau. Có lần tôi tiếp hàng từ nhà ra chợ bị mắc mưa. Đêm về thúng thắng ho. Đang trai trẻ ho hắng thế vẫn cứ ngủ mê mệt, đâu biết gì. Nhưng bà mẹ vợ nằm gian ngoài nghe tiếng con ho thì xót. Xót xa đế mức chẳng ngủ yên. Sáng tôi vừa ngủ dậy đã thấy mẹ le xe đi từ ngoài sân bước vào tay cầm cái rổ nhỏ. Gặp tôi mẹ đưa cái rổ, nói”Con ho cả đêm. Cái kiểu ho khan thế dễ rạc người lắm. Mẹ vừa vào làng tìm được nhà có con gà đang đẻ con so. Trứng gà con so quả không to nhưng tốt lắm. Nhất là để trị ho. Con chịu khó húp sống ngày hai quả vừa đỡ khan cổ vừa mát phổi”. Dúi rổ trứng tươi rói, hồng óng cho tôi, mẹ tất tả dắt cái xe thồ với một đồng hàng chất phía trên, chở ra chợ ngồi bán như mọi ngày, hôm nào cũng vậy, trời mưa hay trời nắng cũng tận tới tối mịt mới về. Tôi nhìn theo cái dáng nhỏ bé tong teo của mẹ mà lòng rưng rưng. Theo lời mẹ dặn, tôi húp mỗi ngày hai quả trứng và quả nhiên sau ba ngày thì dứt ho. Chẳng biết vì sức trai trẻ tự nó vượt qua hay từ quả trứng như bài thuốc thần kỳ của mẹ. Sau này, có vài lần bị ho, tôi cũng dùng bài thuốc đó. Chẳng những không đỡ lại còn bị Tào Tháo đuổi. Không khỏi cũng đúng, vì như mẹ vợ tôi nói, phải là trứng gà con so vừa mới đẻ thì chữa mới hiệu nghiệm. Thời buổi này, lại sống nơi thành thị nhuộm nhoạm, lấy đâu những quả trứng gà con so tươi rói như mẹ đã vào tận làng kiếm cho tôi buổi sớm năm đó. Bố vợ tôi vốn là cán bộ văn phòng Đảng ủy cơ quan. Cái nếp cán bộ xưa chỉn chu và cứng nhắc. Lương lậu, bổng lộc ít nên tính tằn tiện. Chi tiêu cho mình dù một xu cũng xót. Nói chi cho người. Đến quần áo mới con cái mua, cũng tiếc không dám mặc. Quanh năm, ngày tháng tận đến lúc chết, toàn mặc đồ vá víu. Mẹ vợ tôi lại khác. Một tay làm ra tiền không phụ thuộc ai nên hào phóng, nhất là với con, cháu. Kiếm tiền ra bao nhiêu, cũng bù trì cho con cháu hết. Mỗi lần con cháu về chơi, có gì ngon nhất chợ mẹ đều mua về. Chỉ ngồi nhìn con cháu ăn là vui. Mỗi lần con gái về chơi, trước khi đi lại gọi vào buồng, móc tiền ra dấm dúi. Hai năm cuối thời sinh viên khi đang yêu, bao chi tiêu của chúng tôi, cũng từ hầu bao mô hôi, nước mắt của mẹ. Bữa cơm hai đứa tự nấu trong cái hành lang ký túc xá, có cá, có thịt. Thi thoảng bát phở khu Thanh Xuân hay dắt nhau đi ăn bánh rán tẩm mật chợ Hà Đông - tất thảy đều từ đồng tiền ấy. Ông bố vợ quý tôi vì với ông - tôi là người tri kỷ - biết lắng nghe ông nói và chia sẻ những gì ông tâm sự. Và còn vì khoản cà phê đánh bọt cầu kỳ tôi pha theo kiểu Hà Nội mỗi sáng mời ông. Bà mẹ vợ lại quý tôi vì điều khác. Bà biết tôi yêu con gái bà, điều mà người phụ nữ làm mẹ nào cũng cảm nhận rõ rệt nhất. Và vì tôi, thằng con trai Hà Nội trông hào hoa mà không kênh kiệu. Sẵn sàng lăn vào bếp, sẵn sàng san sẻ những công việc thường nhật nhà vợ. Từ khi về làm rể cho đến mãi sau này bố vợ luôn gọi tôi là “anh” - trân trọng và đúng với truyền thống, phong tục “Dâu con, rể khách”. Còn mẹ vợ lúc nào cũng gọi tôi là “con” - thân thương, trìu mến - thực lòng coi tôi như đứa con ruột thịt. Chuyện gì trong nhà, vui vẻ hay buồn phiền cứ chờ dịp tôi về để kể. Hễ nghe tin tôi về là mẹ ngóng đứng, ngóng ngồi. Hồi không còn đi lại được nhưng vẫn tỉnh táo, mỗi khi tôi về đến nhà thấy mẹ đã ngồi trên xe lăn mắt hóng ra cổng. Lúc đã lẫn, thậm chí không tự ngồi được, khi tôi về, thấy thằng em vợ buộc mẹ ngồi trên chiếc tràng kỷ, mắt mẹ vẫn ngóng ra đường. Tôi vào chào, bà lão ngoài chín mươi - ba phần hồn thì tới hơn hai phần chỉ sống với người âm, chẳng còn đâu trí nhớ, không khái niệm nhân gian, thời gian - vậy mà vẫn như nhận ra tôi. Bà lão cười mếu máo, hai bàn tay gày guộc như cành cây khô cứ vỗ vỗ vào má thằng con rể đầu hai thứ tóc như vỗ về thằng con bé bỏng từ xa mới về. Chỉ một thoáng trong khoảnh khắc rồi lại u ơ chìm vào cơn mê nơi cõi âm giữa đời thực. Lần đó tôi về mẹ đã không đi lại được phải ngồi xe lăn. Cũng đúng dịp anh trai thứ hai của vợ tôi - Nhà báo Đào Hoá, phóng viên báo Lao Động - vừa mổ não lần thứ hai, sau đận bị tai biến. Cậu em trai út của vợ, trần đời mới có người hiếu nghĩa đến như vậy. Vừa hết mấy năm chăm bố nằm ốm liệt giường, bố mất, lại đến chăm mẹ đổ bệnh. Từ ngày mẹ không đi lại, không tự chăm sóc mình, mọi sinh hoạt cá nhân của mẹ đều một tay cậu út lo. Vậy mà chỉn chu cho mẹ hơn cả con gái, con dâu. Thấy anh trai ốm đau lại đón anh về chăm cho chị dâu yên tâm đi làm. Hôm tôi về, mẹ chỉ vào buồng thì thào”Thằng Hoá nó về, đang ở trong đó. Mọi người giấu mẹ, nhưng mẹ biết. Hôm qua bảo con cháu Thuỷ đẩy mẹ vào. Nó cũng ngồi trên xe lăn giống mẹ. Hai mẹ con nhìn nhau, trong gang tấc, mà nó không nhận ra mẹ, con ạ”. Mẹ nghẹn ngào, hai tròng mắt đục cố rướn lên mà nước mắt như nước ngầm trong cơ thể mẹ cứ tuôn chảy ra từ khoé mắt. Mẹ nấc lên”Nhìn nó đau ở đây lắm mà chẳng biết phải làm sao”. Bàn tay mẹ đấm đấm vào ngực mình, rồi oà lên nức nở”Ông Trời ơi, sao không cho tôi lú lẫn để con tôi được tỉnh táo, không cho tôi chết đi để con tôi được sống”. Lần tôi ra thăm quần đảo Trường Sa, lúc chia tay, kiều bào đã ở hết trên tàu, thủy thủ ở dưới cảng cứ vẫy mãi. Lúc tàu hú còi, nhổ neo, xa dần. Trời tối đen, biển ầm ào cũng tối đen, chỉ những bóng áo thủy thủ là trắng. Họ vẫn đứng đó, những cánh tay vẫn giơ lên vẫy mãi, vẫy mãi. Kiều bào trên tàu cũng vẫy mãi, vẫy mãi. Rất nhiều người đã khóc. Một chị ở bên cạnh tôi vừa khóc nức nở, vừa nói”Gặp nhau vui vẻ thế, chúng mình đi thế này các anh ấy ở lại sẽ buồn lắm đấy”. Câu nói đó, thời khắc đó bỗng làm tôi nhớ đến mẹ. Lúc tôi về mẹ ngồi chỗ nào, lúc tôi đi mẹ vẫn ngồi chỗ đó, trên chiếc ghế nhựa màu đỏ, mắt vẫn hướng ra cổng. Tôi chào mẹ, một tay mẹ nắm tay tôi, một tay mẹ móc khăn mùi xoa lau nước mắt”Con về được mấy ngày, nhà đang vui. Giờ con đi, nhà lại vắng tanh. Mẹ buồn lắm”. Rồi mẹ lại nhắc đến bố, đến anh con trai cả đã khuất, giọng đầy trách móc, hờn giận cứ như họ đã cố tình bỏ rơi mẹ mà đi. Rồi lại khóc dấm dứt. Lần chia tay nào với mẹ cũng như thế, bịn rịn, xót xa, phải cố dứt mới đi được. Giờ mẹ lại là người xa khuất. Có níu kéo thế nào cũng chẳng thể giữ mẹ lại trên cõi đời được nữa. Khi con viết những dòng cuối cùng này mẹ đã thanh thản nằm sâu trong lòng đất quê chồng - chính nơi hồi mới về làm lẽ, mẹ cấy từng nhánh mạ, chăm chút từng cây ớt nhỏ cho đến ngày bung hoa, trĩu quả. Không thanh thản sao được vì nằm bên cạnh mẹ bây giờ một bên là chồng, một bên là con trai cả - những người mẹ yêu thương nhất, khi sống lúc nào mẹ cũng nhắc nhỏm. Mẹ ra đi không thanh thản sao được vì tiễn mẹ hôm đó có biết bao người thân, trong đó có cô con gái duy nhất từ xa mới về, có cậu con trai út lúc nào cũng chu toàn, hiếu thảo, tận tụy vì mẹ. Mẹ ra đi thanh thản còn vì những người đang sống sẽ nhớ mãi đến mẹ. Trong đó có con, thằng con rể ở xa không về được để chịu tang. Nhưng trong những ngày vừa rồi, dù ở đâu, làm gì con cũng xót xa nhớ đến mẹ - một người vợ, người mẹ cả đời tần tảo, tận tụy, hy sinh vì chồng, vì con. Một người xứng đáng được hưởng hạnh phúc nhưng chưa bao giờ trọn vẹn được hạnh phúc. Và những gì con đã viết là lúc thật lòng nhớ đến mẹ. Viết bằng cả nỗi đau và những giọt nước mắt. Mong rằng đây như nén tâm nhang của con thắp trên mộ mẹ. Cũng là lời tri ân, lời xin lỗi sâu nặng nhất gửi đến mẹ. Mẹ nhé. Berlin ngày cuối tháng Chuyện Làng quê
Mẹ hay gọi con là món quà, là "cục vàng" mà trời ban cho mẹ nhưng mẹ đâu biết rằng mẹ cũng chính là nguồn sáng trong trái tim con. Mẹ là người phụ nữ mà con trân quý nhất. Khi viết ra dòng này, cảm xúc con cuộn trào như từng cơn sóng nhỏ, những khoảnh khắc bên mẹ lại hiện về trong con như từng thước phim quay chậm, con nhớ đến những kỷ niệm của hai mẹ con mình. Mẹ từng nói rằng mẹ không phải một người mẹ vĩ đại như trong những bài tập làm văn con từng viết, mẹ cũng có những bỡ ngỡ, những sai lầm khi lần đầu làm mẹ. Nhưng thật tâm con chưa bao giờ trách mẹ, ngược lại con thấy những vụng về ấy thật đáng yêu và với con mẹ vẫn là một người mẹ hoàn hảo. Con nhớ những câu chuyện ngày xưa ba hay kể về mẹ rằng mẹ từng là một người phụ nữ kém chuyện bếp núc, mẹ không giỏi làm việc nhà bởi mẹ cũng là "con gái rượu" mà ông bà ngoại thương yêu. Ấy thế mà càng ngày mẹ lại càng trở nên đằm thắm, đảm đang hơn kể từ khi sinh con. Mẹ luôn là người bạn của con. Mẹ nói nhờ có con mà mẹ nhận ra được thiên chức lớn lao của người phụ nữ, mẹ trở nên "đàn bà" và mặn mà hơn. Mẹ từng có một thời tuổi trẻ oanh liệt, mẹ thích chạy xe môtô và đi phượt với bạn bè. Thi thoảng mẹ hay tiếc nuối tâm sự với con rằng nếu là con trai mẹ sẽ mua chiếc xe môtô đua giống anh họ con bởi mẹ luôn ước ao được chạy trên chiếc xe ngầu như vậy. Tới bây giờ mẹ vẫn giữ tính cách phóng khoáng, bản năng như thời trẻ nhưng có pha chú tinh tế, khéo léo của người phụ nữ trưởng thành. Đấy cũng là điểm riêng biệt, duyên dáng riêng của mẹ khiến con và ba yêu mẹ hơn từng ngày. Mẹ đối với con là hình mẫu phụ nữ lý tưởng mà con hâm mộ. Con từng thắc mắc rằng tại sao mẹ không giống những người mẹ khác của bạn con khi mẹ không dành cho con nhiều sự bảo bọc lúc con còn bé. Phương pháp nuôi con của mẹ được họ hàng trong nhà gọi là "nuôi thả" bởi mẹ luôn để con tự do tìm hiểu những điều xung quanh, mẹ không bao giờ can thiệp vào những trận cãi vãi, tranh giành của con với anh chị em họ mà để luôn con tự giải quyết. Con cũng từng hỏi sao mẹ không dành nhiều thời gian hơn cho con khi con thấy mẹ khác với những người mẹ khác, mẹ luôn tất bật với công việc của mình. Nhưng rồi con tự nhận ra câu trả lời rằng bởi mẹ là một người phụ nữ có cá tính mạnh, mẹ bản lĩnh và yêu công việc của mình. Mẹ hướng ngoại, mẹ thích làm việc để tự chủ kinh tế. Đấy là lý do mẹ không có nhiều thời gian cho con nhưng mẹ luôn biết cách cân bằng giữ công việc và gia đình. Trong mắt con mẹ không những là người phụ nữ tài năng và thành đạt mà mẹ còn rất biết chăm chút cho bản thân. Mẹ luôn giữ trong mình cái tôi và có gu thời trang nhất định, mẹ sẽ không ra khỏi nhà với bộ quần áo không tươm tất, thế nên mẹ luôn toát ra khí chất rất riêng biệt của người phụ nữ tự tin và tự chủ. Mẹ luôn là hình mẫu lý tưởng của tôi. Mẹ mạnh mẽ, độc lập là thế nhưng sâu bên trong mẹ là một tâm hồn nhạy cảm. Mẹ rất tình cảm và biết cách chia sẻ. Mẹ cho con cảm giác gần gũi của một người chị khi sẵn sàng lắng nghe những tâm sự của con. Mẹ bận bịu, đam mê công việc nhưng chưa bao giờ bỏ bê gia đình. Tuy là một người có tính cách bộc trực, thẳng thắn nhưng mẹ lại rất tế nhị, tâm lý. Mẹ tôn trọng khoảng không gian riêng tư và vật dụng cá nhân của ba và của con. Mẹ rất thích nói những lời yêu thương, ôm và thơm vào má con vào buổi sáng. Dù mẹ nấu ăn không ngon nhưng lại rất chăm chút cho sức khỏe cả gia đình. Mẹ luôn cố gắng dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho ba và con. Mặc dù đó chỉ là đồ ăn mẹ mua từ tối hôm trước nhưng điều làm con cảm động hơn hết là sự hy sinh thời gian nghỉ ngơi vốn ít ỏi của mẹ để dành cho những người mẹ thương yêu. Bởi thế mẹ luôn là người giữ lửa tổ ấm, duy trì hạnh phúc của gia đình. Mẹ của con là thế, mẹ đặc biệt hơn tất cả người phụ nữ khác. Con không chắc rằng trong tương lai con có thể tài giỏi như mẹ, nhưng mẹ chính là động lực để con phấn đấu trở thành mẫu hình phụ nữ lý tưởng của các con của con. Cảm ơn mẹ vì đã là mẹ của con. Nguyễn Ngọc Lan Nhi Từ ngày 3 đến 30/10, độc giả chia sẻ về người phụ nữ bạn luôn yêu thương và trân trọng nhất, hoặc tham gia bằng cách viết về chính mình nếu bạn có một câu chuyện truyền cảm hứng muốn lan tỏa đến những người xung quanh, để có cơ hội nhận bộ trang sức PNJ. Độc giả gửi bài tham gia cuộc thi dưới dạng bài viết trong khoảng 500 - từ có dấu, font Unicode, kèm theo ít nhất 1-3 hình ảnh minh họa là nhân vật người phụ nữ được nói đến trong bài. Gửi bài dự thi tại đây.
mẹ người vợ cả của tôi