Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng BookMark 1 truyện Chiều Em Đau Cả Trái Tim Tác giả: Túy Hậu Ngư Ca Thể loại: song trọng sinh (không cùng thời điểm), thanh thủy văn (chắc thế). Độ dài: 62 chương Main cp: Thời Hạ x Thẩm Nhất Thành Editor: Quỳnh Cửu - ----------------------------------- Thiếu nữ Thời … Truyện
verse1: Phải chăng lúc [Em] này Em [Bm7] có một người thế [Em] thay Họ cho em [C] nhiều Bên [D] em sớm tối [G] nuông chiều Còn anh chỉ [Em] là Giống [Bm7] như người lạ thoáng [Em] qua Đau đến tận [Am] cùng Nhưng [Bm7] vẫn giả vờ hạnh [Em] phúc verse 2: Phải chi bây [Em] giờ Tất cả [D]
Cảm [Am] giác như năm giờ chiều mặt trăng này đã gặp được đêm Bản [F] chất anh trai nhà lành hứa lòng khi gặp không được quên. Ừ, [C] đừng quên là bao người quen nhìn anh và em thì họ sẽ đều [Em] biết Ai là người con gái đầu tiên được chính anh đây nuông chiều [Am
Cũng cần tình yêu,cần được hiểu,cần một chút nuông chiều. I don't wanna let you go, cuz I know I love you so. Vì cuộc đời chẳng có gì ý nghĩa khi mà không có anh. Anh sẽ biết điều cần thiết là nắm lấy tay em. Vì lúc này đây em chỉ muốn gần bên anh mỗi ngày. I don't wanna let
Chương 28: Vì em đau lòng ; Chương 29: Đại tiểu thư trở về ; Chương 30: Thượng Quan Ngưng điên cuồng ; Chương 31: Cuộc đời anh và cô thật giống nhau! Chương 32: Nam thần bị ép hôn
Sự nuông chiều quá mức. Một số đứa trẻ trở thành bảo bối của cả gia đình ngay khi chúng mới chào đời, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Bất kể việc lớn hay nhỏ, cha mẹ sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cho đứa con đó của mình.
Tội ác từ sự nuông chiều Thứ Sáu, 03/06/2022, 22:55 Dù sinh ra trong những gia đình không giàu có, nhưng lại được bao bọc, nuông chiều từ nhỏ, nên các đối tượng sớm sa ngã, a dua theo bạn bè bập vào ma tuý hay bỏ học chơi game. Khi túng tiền, các đối tượng liên tiếp gây ra những vụ cướp manh động ngay trên địa bàn thành phố Hà Nội…
Thứ năm, 14/4/2022, 00:00 (GMT+7) Tôi nuông chiều khiến vợ không tôn trọng Vợ chồng tôi cưới được năm năm. Vừa rồi có một việc xảy ra khiến vợ hành xử không phải với tôi. Tôi 32 tuổi, có hai con gái hai tuổi rưỡi và gần ba tháng tuổi. Thu nhập của tôi cao và ổn định, trên 100 triệu đồng mỗi tháng.
. Contents1 Giới thiệu Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tác giả Túy Hậu Ngư Ca Thể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị, Trọng Sinh Văn án Thời Hạ mắc thận. Lúc nằm trên giường bệnh chờ chết Có người ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở về Cắt một quả thận tặng cô Sau đó Thời Hạ trọng sinh quay về lúc còn học cấp 3 Khi gặp được người kia Cô đã từng cho rằng học bá toàn năng, người được xưng là học sinh mẫu mực tốt nhất của toàn trường… Đến trễ về sớm, trèo tường đánh nhau đều toàn năng như nhau. Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, “Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau.” Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Các chương mới nhất Chương 54 Chương 45 Chương 36 Chương 33 Chương 31 Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18+19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30+31 Chương 32+33 Chương 34 Chương 35 Chương 36+37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45+46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54+55 Chương 56 Trọn bộ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả.
Buổi tối tan học, Thời Hạ đang thu dọn cặp sách, quay đầu đã không thấy bóng dáng của Thẩm Nhất Thành. Con trai đúng là đầu to óc như trái nho, chỉ lo đến chứ không lo được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hạ thầm mắng ở trong lòng, sau đó xách cặp đi ra ngoài. Mạc Mạt đi tới, “Thời Hạ, cậu không đạp xe, tớ chở cậu về vậy.” “Không cần, tôi gọi taxi là được.” Cô và Mạc Mạt tuy tiện đường, nhưng nhà Mạc Mạt gần hơn nhà cô hai giao lộ. Thời Hạ lại một lần nữa cảm thán có tiền thật tốt, có thể bắt xe mọi lúc mọi. Sau khi tách khỏi Mạc Mạt tại cổng trường học, Thời Hạ quay người lại nhìn thấy Thẩm Nhất Thành và Thịnh Thác Lý đang ngồi trên xe chờ ở ven đường, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, vài phiến lá rụng xuống theo làn gió. Cuối hè đầu thu, gió ban đêm hơi se lạnh, Thẩm Nhất Thành chỉ mặc một cái áo sơ mi tay ngắn. Thời Hạ nhớ tới áo khoác của Thẩm Nhất Thành còn nằm trong cặp cô. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Cậu lề mề cái gì vậy Thời Hạ? Tan học rồi còn không nhanh về, dự định ở lại trường à?” Thịnh Thác Lý mắng cô. Thẩm Nhất Thành luôn cúi đầu chơi di động, thật ra trên mặt không có biểu cảm gì cả. Thời Hạ đi qua đó, Thẩm Nhất Thành cất di động vào túi quần, Thời Hạ nhịn không được nhếch khóe môi, “Còn nghĩ rằng cậu đi rồi.” “Thực sự xin lỗi, làm cậu thất vọng rồi.” Thẩm Nhất Thành vốn dĩ không muốn nói chuyện, cuối cùng vẫn không nhịn được đáp lại. Thời Hạ vỗ vỗ vai cậu, “Còn tốt, cũng không phải quá thất vọng.” Thịnh Thác Lý, “....” Thời Hạ lấy áo khoác đưa cho cậu, sau đó tự giác lên chỗ phía sau xe cậu. Thịnh Thác Lý nhìn Thẩm Nhất Thành mặc áo khoác, chờ đến lúc Thời Hạ chạy vọt ra ngoài, trong lòng không khỏi điên cuồng hò hét như mấy chiếc lá bị gió cuốn bay. Rốt cuộc cậu đã bỏ lỡ việc gì chứ? Ngày đó Thời Hạ còn thầm cười nhạo cấp 3 vô cùng dở hơi, rất nhanh đã bị người dở hơi trả thù. Cuộc sống cấp 3 cứ hai tuần được nghỉ một lần, ngày thứ Bảy không cần đến lớp, cho nên giữa trưa thứ Năm mọi người có thể rời trường. Thời Hạ đi đến bãi giữ xe lấy xe thì phát hiện vỏ xe đã bị người ta chọc thủng. Thời Hạ là người đầu tiên hiểu ra nguyên nhân là do Thẩm Nhất Thành. Sau đó cô bắt đầu hợp lý hoài nghi là Hứa Văn Văn làm. Lại suy tư thêm ba phút, Thời Hạ cảm thấy cũng không thể đoán bừa như vậy. Dù sao thì người yêu thầm Thẩm Nhất Thành cũng không ít, có lẽ người càng điên cuồng thì càng thâm tàng bất lộ. Nhưng chuyện này chắc chắn có dính líu đến Thẩm Nhất Thành. Thời Hạ dẫn chiếc xe máy điện của mình đi tìm chỗ sửa xe. Chiếc xe máy điện này đi theo cô cũng xem như là chịu đựng đủ mọi cực hình. Lúc thì bởi vì không được nạp điện dẫn đến suy dinh dưỡng, lúc thì vỏ xe bị thủng cần làm phẫu thuật. Ngẫm lại mà lòng cũng chua xót Ngoài cổng trường có chỗ vá xe, vỏ xe đã bị người khác dùng dao rạch một đường khá dài, vá thì không thể nào vá được, cho nên cần phải thay cái mới. Thời Hạ đành ngồi trên ghế xếp nhỏ đợi thợ sửa xe. Trong điện thoại cũng chẳng có trò gì hay, Thời Hạ tìm một trò chơi vượt chướng ngại vật để giết thời gian. Trong lúc lơ đãng Thời Hạ ngẩng đầu lên, xa xa nhìn thấy Lý Hoàn nắm tay một chàng trai đi đến bên vệ đường. Chàng trai ăn mặc khá sạch sẽ thoải mái, chỉ là phía sau gáy khi có vài sợi tóc màu đỏ đặc biệt hấp dẫn sự chú ý. Hai người đứng ở đó lên xe taxi. Nếu cô nhớ không lầm thì Lý Hoàn hẳn là người tỉnh lẻ, cô ấy muốn về nhà hẳn nên ngồi xe buýt. Mà mỗi khi đến ngày nghỉ, ngay cổng trường học sẽ có xe buýt trực tiếp đi tỉnh lại đây đón người. Cho nên ngày nghỉ Lý Hoàn không về nhà sao? Vá vỏ xe xong, Thời Hạ về đến nhà lại bắt gặp Thời Lạc Văn và Thời Vũ Mông ở cửa nhà. “Hạ Hạ, chú tới đón Mông Mông, thuận tiện lại đây thăm con, ba con không ở nhà, con cần gì cứ nói với chú.” Thời Lạc Văn mang trái cây và sữa bò đặt lên bàn, vén tay áo lên, “Chú giúp con quét tước một chút.” “Không cần đâu chú.” Thời Hạ rót một ly nước cho ông và Thời Vũ Mông, “Hôm nay dì Lâm vừa mới đến dọn dẹp, không cần phiền chú.” Thời Lạc Văn nhìn thử, đúng là rất sạch sẽ ngăn nắp. Thời Hạ biết Thời Lạc Văn hôm nay tới là vì cái gì, chẳng qua là muốn thông qua cô để xoa dịu mối quan hệ với Thời Gia Hoan. Thời Gia Hoan hay mềm lòng, chỉ cần người khác nói hai câu nhẹ nhàng thì rất nhanh đã quên sạch, vẫn như cũ đào tim đào phổi cho người ta. Thời Lạc Văn năm lần bảy lượt muốn khơi mào chủ đề, Thời Hạ cũng chẳng đáp lại đúng ý ông, Thời Lạc Văn không biết nên nói cái gì nữa. Dù sao thì Thời Hạ vẫn là đứa trẻ, ông không thể nói quá trắng trợn được. “Nếu không thì chú làm cơm chiều giúp con nhé Hạ Hạ?” Thời Lạc Văn vén tay áo lên dự định đi vào phòng bếp. Thời Hạ đang rối rắm làm cách nào để mở miệng tiễn khách thì tiếng đập cửa bất chợt vang lên. Thời Hạ đi qua đó mở cửa phòng, Thẩm Nhất Thành dựa vào khung cửa nói, “Ăn cơm.” Thời Hạ đứng tránh sang một bên để cậu nhìn thấy tình hình trong phòng, đồng thời cũng muốn Thời Lạc Văn nhìn thấy Thẩm Nhất Thành. Ý tứ đã rất rõ ràng. Thời Lạc Văn cũng không phải người không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ông kêu Thời Vũ Mông chuẩn bị để rời đi, trước khi đi còn khách sáo với Thẩm Nhất Thành, “Cảm ơn hai người đã chăm sóc Thời Hạ, nếu cần gì cứ gọi điện thoại cho chú là được.” Thẩm Nhất Thành gật gật đầu, đặc biệt bình tĩnh nghiêng người tránh sang một bên, “Không cần gì cả.” Buổi sáng thứ Bảy, gia sư mà Thời Gia Hoan mời cho Thời Hạ đến đây phụ đạo cho Thời Hạ. Tên nhóc 27 28 tuổi là cử nhân đến từ đại học 211 *, tên Dương Tấn.* Đại học 211 là những trường đại học thuộc dự án 211 tại Trung Quốc. Thời Hạ dự định học ở nhà mình, nhưng sau khi Lâm Vận nhìn thấy thầy giáo gia sư là tên nhóc này thì ngẫm nghĩ một chút, bà dọn dẹp lại phòng nhỏ ở siêu thị rồi bảo hai người học bổ túc ở đó. Cô gái nhỏ 17 18 tuổi và một tên nhóc to xác, dù sao vẫn là người lạ, nên đặt ở trước mắt quan sát. Môn học phụ đạo hôm nay là môn Toán, Dương Tấn cầm một bộ đề thi để Thời Hạ làm trước nhằm thử xem trình độ của cô đến đâu, như vậy mới dễ dàng thiết kế lộ trình học phụ đạo. Sau khi Thời Hạ làm xong, vẻ mặt Dương Tấn một lời khó nói hết, xác nhận xong bài thi, trình độ này đúng là trình độ cần mời gia sư. Có lẽ do trình độ của Dương Tấn quá cao, có lẽ do trình độ của Thời Hạ quá thấp, hai người không chung một tần số, hai môn này nghe giảng một lúc, Thời Hạ cái biết cái không, nghe giảng rất chi là mệt mỏi. Học xong hai môn, thể xác và tinh thần của Thời Hạ đều rã rời, chỉ dựa vào trình độ này, nếu muốn đạt được trình độ thi đại học đúng thật là cách xa vạn dặm. Dương Tấn đi rồi, Thời Hạ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, cô mở một bịch sữa bò dự định bổ sung năng lượng cho não. Cô bay từ trong phòng ra ngoài nhìn Thẩm Nhất Thành ngồi sau quầy thu ngân chơi máy tính. Thời Hạ thò lại gần, là một game online. Trò chơi này vẫn tồn tại như cũ rất nhiều năm về sau, chỉ là không hot như bây giờ. Khi đó game online vừa bắt đầu phổ biến, game online trên mạng cũng ít, khác với rất nhiều năm về sau, trăm ngàn sắc màu, cho nên con trai bây giờ gần như chơi chung một game online. Thời Hạ ôm bịch sữa rúc vào ghế xem thao tác con chuột linh hoạt của Thẩm Nhất Thành, liên tiếp ba kỹ năng, trên màn hình máy tính hiện ra giao diện thắng. Thời Hạ lại cảm khái thêm một lần nữa, chênh lệch giữa học giỏi và học ngu thật sự quá xa vời, chơi trò chơi cũng có thể chơi đến mức lợi hại như vậy. “Chơi vui không?” Thời Hạ đá đá ghế của Thẩm Nhất Thành. Thẩm Nhất Thành không quay đầu lại, “Không có ý nghĩa gì cả, nhưng chắc chắn có ý nghĩa hơn cái cậu học.” Thời Hạ lập tức cảm thấy kích động, miệng của thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này quá độc, câu nào cũng xát muối đâm tim! Thời Hạ gánh chịu dày vò sau hai ngày gặp gia sư, ngày thứ Hai đi học, cả người đều héo rũ. Đặc biệt là sau khi giáo viên nói tuần sau phải thi cuối tháng. Tinh thần của Thời Hạ hơi lo lắng. Học tập thật sự làm cô đau khổ. Buổi tối lúc đi nhà ăn, Thời Hạ ăn hai miếng thì ăn không vô nữa, cô chạy đến sân thể dục trốn vào một góc trộm hút thuốc để giảm bớt tâm tình phức tạp khi làm học tra *.* Học tra ý chỉ người học tệ. Thời Hạ hút xong điếu thuốc thì đứng ở góc tường hóng gió xua đi mùi thuốc. Người trèo tường vào bị Thời Hạ dọa sợ. Thời Hạ cũng bị cậu ta dọa sợ. Thẩm Nhất Thành nhíu mày nhìn Thời Hạ, “Cậu ở chỗ này làm gì?” Không đi học, đứng ở chỗ này như ma ám vậy. Thời Hạ nhìn Thẩm Nhất Thành, cậu đứng thẳng lưng, mặc đồng phục màu xanh, áo sơ mi màu trắng, tóc đen ngắn gọn gàng, hơn nữa còn có thành tích khủng, người này rõ ràng nên là một học sinh ngoan không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng đọc sách thánh hiền’. Nhưng tên học sinh ngoan này thừa dịp lúc ăn chiều trèo tường ra khỏi trường học, sau đó lại trèo vào. “Cậu làm gì thế?” Thời Hạ hỏi lại. Thẩm Nhất Thành còn chưa kịp mở miệng, ánh sáng đèn pin đã chiếu qua đây, giọng nói mang theo sự phẫn nộ và sự hưng phấn khó có thể che dấu sau khi bắt được người, “Lại trèo tường, hôm nay còn không để tôi bắt được cậu.” “Vẫn là hai người, hai cô cậu đến văn phòng cho tôi.” Người bắt Thẩm Nhất Thành chính là chủ nhiệm khối lớp 11. Thời Hạ tổng kết lại một chút, trách nhiệm lớn nhất được giao cho chủ nhiệm khối không phải là bắt học tập, mà là bắt học sinh vi phạm kỷ luật. Cái gì mà đi trễ về sớm Hút thuốc yêu sớm Nhuộm tóc trèo tường Trốn học đi chơi net Toàn bộ đều là việc ông nên làm. Dùng một câu để khái quát, đây là chủ nhiệm khối Voldemort trong lòng học sinh toàn trường. Thời Hạ đứng trong văn phòng nhìn chủ nhiệm khối lông mày đỏ mắt xanh vỗ bàn, cảm thấy cực kỳ oan uổng. Cô thật sự không hề trèo tường ra ngoài. Nhưng không ai chịu nghe cô giải thích. Cô bị chụp mũ như Thẩm Nhất Thành. Người kia vẻ mặt bình tĩnh. Cực kỳ quen thuộc đối với hình thức này. “Lại là cậu, Thẩm Nhất Thành, cậu lại trèo tường ra ngoài, sao không ăn cơm đàng hoàng trong trường học?” “Lần này còn bắt cóc bạn học đi ra ngoài, cậu muốn làm gì? A, cậu nói tôi biết cậu muốn làm gì?” Thẩm Nhất Thành từ đầu tới đuôi chỉ có một biểu cảm, mặt không đỏ tim không đập, cũng không có thái độ nhận sai. Tức nhất là học sinh lợn chết không sợ nước sôi. Câu mà giáo viên nói nhiều nhất với học sinh chính là, “Nếu cậu vi phạm nội quy trường học nữa thì cho thôi học.” Học sinh bình thường khi nghe tới sẽ sợ hãi. Nhưng sang Thẩm Nhất Thành, giáo viên sẽ không nói như vậy nữa, vì Thẩm Nhất Thành chưa bao giờ sợ hãi. Thẩm Nhất Thành là thể diện của Nhất Trung, trừ phi cậu giết người phóng lửa, gian - dâm trộm cướp, nếu không thì Nhất Trung sẽ không đuổi cậu. Chủ nhiệm khối vỗ bàn đến mức tay cũng đau, ông đổi sang sách tập, quét mấy cuốn sách rớt lộp bộp. “Còn em nữa, một học sinh nữ cái tốt không học lại học người ta trèo tường, gần đèn thì sáng gần mực thì đen, có hiểu hay không? Bớt tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành đi…” Thời Hạ nhịn không được mở miệng, “Thầy ơi, không tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành, vậy em nên tiếp xúc với loại học sinh gì mới phải?”...... Cuối cùng chủ nhiệm khối ôm ngực nói, “…Hai cô cậu, mỗi người một ngàn chữ kiểm điểm…”
Trọn bộ Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi doc truyện full Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng của tác giả Túy Hậu Ngư Ca rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Đô Thị, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Tác giả Túy Hậu Ngư Ca Thể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị, Trọng Sinh Văn án Thời Hạ mắc thận. Lúc nằm trên giường bệnh chờ chết Có người ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở về Cắt một quả thận tặng cô Sau đó Thời Hạ trọng sinh quay về lúc còn học cấp 3 Khi gặp được người kia Cô đã từng cho rằng học bá toàn năng, người được xưng là học sinh mẫu mực tốt nhất của toàn trường… Đến trễ về sớm, trèo tường đánh nhau đều toàn năng như nhau. Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, “Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau.” Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Doc truyen nuong chieu em den dau long lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng full, chương 1, chương cuối. Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng review, Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Danh sách chương Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Thời Hạ đi được hai bước thì thấy Thời Vũ Mông đi ra tiểu khu, “Chị, sao chị đi lâu như vậy?” “Đồ ăn chưa làm xong, đứng đợi một hồi, sao em ra đây?” “Em thấy chị lâu như vậy chưa về nên ra xem thử.” Thời Vũ Mông đi tới vươn tay đón lấy túi xách trong tay Thời Hạ. Đêm qua trời đổ mưa to, trên mặt đất còn đọng lại mấy vũng nước phản chiếu chút ánh sáng. “Thẩm Nhất Thành?” Thời Vũ Mông nhìn người đi phía sau Thời Hạ cách hai bước, đặc biệt bất ngờ. Thời Vũ Mông xoay người đi song song với Thời Hạ, nhỏ giọng nói, “Chị, Thẩm Nhất Thành ở chỗ này?” “Ừm.” Thời Hạ gật gật đầu. Trong mắt Thời Vũ Mông hiện ra nét hâm mộ, Thẩm Nhất Thành mới vừa vào Nhất Trung thì học chung lớp với Thời Vũ Mông, nhưng Thẩm Nhất Thành chỉ đợi một tuần rồi rời đi, Thời Vũ Mông ngay cả một câu cũng chưa kịp nói với cậu. “Chị, hiện tại chị và Thẩm Nhất Thành chung lớp, có thể giới thiệu để chúng em quen biết được không, cậu ấy học tốt như vậy, em bình thường cũng có thể thỉnh giáo cậu ấy vài vấn đề.” Làm một người trong truyện cổ tích ở Nhất Trung, đối với cô gái nhỏ đang tuổi dậy thì mà nói thì lực hấp dẫn không cần nói. Thời Hạ đang muốn nói chuyện, trên cánh tay đột nhiên truyền đến lực kéo mạnh mẽ. Thời Hạ đột nhiên không chuẩn bị gì liên tiếp lui về sau vài bước, ngã vào khuôn ngực cưng cứng. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại “A” Thời Vũ Mông bất ngờ hô lên, nhảy về sau một chút, không thoát khỏi bọt nước bắn lên. Đây là chỗ trũng bên ngoài tiểu khu, cống thoát nước xử lý không được tốt lắm, vài ngày trước đó còn có người đang tu sửa, cũng không biết tu sửa đến đâu rồi, đêm qua trời vừa mưa, hôm nay chỗ trũng đã đến cẳng chân. Chiếc xe kia đi rất nhanh, Thời Vũ Mông lại đi gần ven đường, quả thực là đổ ập xuống, trực tiếp xối đầy người. Thời Vũ Mông nhìn quần áo ướt dầm dề của chính mình, tức đến mức dậm chân, “A, đây là?” Thời Hạ đỡ cánh tay người phía sau đứng thẳng lên, ngửa đầu nhìn qua đó, lập tức đụng phải một đôi đôi mắt trong trẻo. Đối với hảo tâm xảy ra bất thình lình của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ nhịn không được chớp mắt, không khỏi nghĩ đến khoảng thời gian trước trên mạng có lưu hành một video phim thần tượng, cô thật sự hoài nghi có phải Thẩm Nhất Thành giống như nam chính phim truyền hình muốn lấy cô làm ô dù hình người hay không. Thời Hạ cảm thấy bản thân sắp bị Thẩm Nhất Thành ép đến mức mắc chứng vọng tưởng rồi. “Cảm ơn!” Thời Hạ vẫn nói cảm tạ, mặc kệ Thẩm Nhất Thành rắp tâm ở chỗ nào đi nữa, trên người cô một giọt nước cũng chưa dính. “Khách sáo rồi.” Thẩm Nhất Thành đáp lại cô hai chữ, cúi đầu nhìn thoáng qua cô đang bắt lấy cánh tay cậu, “Có thể thả ra chưa?” Quần áo ngày hè đều là đồ ngắn tay, Thời Hạ trực tiếp chộp vào cánh tay cậu, véo một cái sâu tạo thành hai dấy móng tay, cậu hoài nghi cô đang lấy oán trả ơn, mượn việc này để báo thù bài thi lần trước. Thời Hạ cười làm lành với cậu, sau đó thu tay lại, cô sẽ không nói vừa rồi là cô cố ý. Trên tóc Thời Vũ Mông còn vương lại mấy giọt nước, mắt kính bị nước làm ướt nhẹp, nhìn vật không được rõ lắm, mặt đỏ như con cua vừa bị nấu chín, nhất là khi Thẩm Nhất Thành còn ở bên cạnh, bị cậu nhìn thấy dáng vẻ này của mình, thật đúng là mất mặt chết mất. “Chị, chúng ta mau về nhà đi.” Thời Vũ Mông lôi Thời Hạ đi về nhà. Thời Hạ và Thời Vũ Mông về đến nhà, cô đi tìm quần áo cho Thời Vũ Mông. Sau khi thay xong quần áo, Thời Vũ Mông nhìn hai cái MP4 bày trên bàn sách của Thời Hạ, “Chị, sao chị lại mua hai cái vậy?” Lúc ấy mp3 hết thời, bắt đầu lưu hành mp4, thật ra Thời Gia Hoan rất rành mấy thứ này, mỗi khi ra đồ chơi mới gì đều mua về cho Thời Hạ, chứ không cần cô nhắc, hơn nữa mỗi lần mua đều mua thêm mấy cái để dỗ cô vui, tùy ý Thời Hạ chọn. Ngay lúc này đây, tủ sách của Thời Hạ còn đặt hai cái máy CD và ba cái mp3 không dùng nhiều. Trước kia mỗi khi Thời Vũ Mông tới nhà nhìn thấy đồ vật của Thời Hạ, sau khi uyển chuyển tỏ vẻ hâm mộ, Thời Hạ đều trực tiếp nói Thời Vũ Mông thích cái nào thì cứ lấy, hôm nay, Thời Hạ chỉ nhàn nhạt đáp lại, cũng không nói cái gì khác. Mặc dù cô biết cô không có tư cách trách bọn họ, nhưng Thời Hạ vẫn không thể hóa giải khúc mắc trong lòng. Thời Vũ Mông thay xong quần áo rồi, mọi người ngồi xuống ăn cơm, cũng may là hai cái túi của quán ăn đã được ông chủ cột chặt, nếu không thì mấy món hôm nay e là không có cách nào ăn được nữa rồi. “Anh à, Hạ Hạ đang phát triển, ngày nào anh cũng để nó ăn mấy món ăn không có dinh dưỡng như vậy thì không được đâu.” Thời Lạc Văn bày thức ăn lên bàn cơm, sau đó đi vào phòng bếp lấy chén đũa Vừa nói xong mấy lời này, Thời Gia Hoan đúng là nhớ tới một chuyện, “Đúng rồi, Lạc Văn, mấy ngày nay em dâu có rảnh không?” “Sao vậy anh? Anh có chuyện gì sao? Cô ấy vẫn giống như trước kia, công việc khá nhàn nhã, không bận lắm.” “Mấy ngày nữa anh cần đi nơi khác công tác, xem ra mấy tháng tới, Hạ Hạ không ai chăm sóc, nếu em dâu có rảnh thì nhờ cô ấy đến nhà ở với Hạ Hạ một khoảng thời gian, vừa lúc Mông Mông đừng ở lại trường nữa, dọn lại đây ở chung đi để dễ chăm sóc.” Thời Gia Hoan cũng hết cách rồi, sau khi mẹ Thời Hạ qua đời, công việc của ông lại bận bịu, căn bản không có thời gian chăm sóc Thời Hạ, năm ngoái ông có tìm một dì đến nhà chăm sóc Thời Hạ, ai biết dì ta làm được hai tháng, nhìn thấy mấy ngàn tệ trong ngăn kéo thì trộm tiền chạy mất tăm, từ đó về sau, Thời Hạ không cho Thời Gia Hoan mời người giúp việc nữa. Mấy tháng nay ông không ở nhà đều trực tiếp nhét tiền cho Thời Hạ, để cô tự mình đối phó, thật lòng mà nói thì đúng là khổ cho đứa trẻ. Nhưng cũng không còn cách nào khác, người đàn ông vừa chăm sóc đứa nhỏ, vừa phải kiếm tiền, vừa phải chăm sóc gia đình, thật đúng là đòi hỏi thuật phân thân. Nhờ mẹ của Thời Vũ Mông đến để chăm sóc Thời Hạ cũng là quyết định sau khi đắn đo rất nhiều lần, ít nhất là người trong nhà khi chăm sóc trẻ con cũng sẽ để tâm một chút, hơn nữa còn đón Thời Vũ Mông tới, hai đứa nhỏ làm bạn với nhau, cũng không đến mức tịch mịch. Mỗi tối ông vừa về nhà, mở cửa phòng ra đã thấy bóng đen bao trùm cả phòng, phòng của Thời Hạ thì lặng yên không một tiếng động, điều này làm cho lòng ông không dễ chịu chút nào. Thời Vũ Mông mắt hơi sáng lên, cô không muốn trọ ở trường, đáng tiếc nhà bọn họ ở trong thị trấn, căn bản không có cách nào học ngoại trú, nếu có thể dọn đến ở nhà Thời Hạ thì quá tốt, mẹ cũng có thể dọn đến thì càng tốt hơn nữa. Thời Hạ cúi đầu gắp đồ ăn bỏ vào chén, nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên, “Không cần làm phiền thím, ngày nào thím cũng đi làm đã rất vất vả, từ nơi này đến chỗ làm của thím quá xa, không tiện.” “Này cũng chẳng sao cả.” Thời Lạc Văn hiển nhiên nghĩ như Thời Vũ Mông, ông ta vội nói, “Bà ấy chẳng qua chỉ là lao công, ông chủ quản lý cũng không nghiêm, từ nơi này đi xe máy qua đó, hơn nửa tiếng đồng hồ là có thể đến, nếu ba con đi công tác thật, tự con ở nhà chắc chắn không được.” Thời Hạ buông đũa, ngẩng đầu cười cười, “Không sao, không phải mấy ngày trước ba con đã nói với dì Lâm Vận ở đối diện mỗi ngày nấu cơm cho con sao, dì ấy có thể chăm sóc con, hơn nữa, con ở một mình quen rồi, không thích có người khác trong nhà, không tiện.” Thời Hạ nói xong lại lần nữa cúi đầu ăn cơm. Không khí có chút xấu hổ, Thời Gia Hoan vội nói, “Hạ Hạ suy xét cũng đúng, em dâu đi làm từ nơi này đúng là có chút không tiện, là anh suy xét không chu đáo, chuyện này sau này hẵng nói, tới đây tới đây, ăn cơm đi, Mông Mông, ăn nhiều thịt một chút” Thời Lạc Văn và Thời Vũ Mông đi rồi, Thời Hạ tắm rửa xong đi ra ngoài thì nhìn thấy Thời Gia Hoan đang ngồi ở phòng khách chờ cô. Thời Hạ đi qua ngồi xuống sô pha, vừa chà tóc vừa xem TV, trong TV đang chiếu 《 Sợi Dây Chuyền Định Mệnh 》. Trong khoảng thời gian này bộ phim truyền hình này rất hot, mấy người bạn học sống ở trường sẽ không có cách nào xem TV, nhưng cũng muốn biết cốt truyện, cho nên mấy ngày nay, vừa đến tiết học cũng là lúc Thịnh Thác Lý kể chuyện tại hiện trường với quy mô lớn,. Thịnh Thác Lý đứng trên bục giảng vẫy tay, nước bọt bay tứ tung như mấy ngôi sao, kể vui vẻ đến mức liên tục vỗ bàn. Mới đầu Thời Hạ không hiểu vì sao Thịnh Thác Lý thích phim thần tượng ngôn tình mà nữ sinh thích xem, sau đó nhìn thấy một đám nữ sinh vây quanh cậu ta, vẻ mặt Thịnh Thác Lý cũng thể hiện biểu cảm chìm đắm trong đó, cũng coi như là xem hiểu. Trước kia Thời Hạ không thích xem mấy bộ phim truyền hình như thế này, bây giờ xem thử, cảm thấy thật ra cũng không phải là không thú vị. “Hạ Hạ, buổi tối hôm nay con nói muốn dì Lâm chăm sóc con, thật vậy sao?” Thời Gia Hoan có chút không xác định, không mấy năm trước ông từng cẩn thận nhắc một lần, lần sau đó cả tuần Thời Hạ đều không nói chuyện với ông. Sau này có một lần ông đột nhiên phải đi công tác, thật sự không tìm được ai chăm sóc Thời Hạ, bèn nhờ vả Lâm Vận làm mấy ngày cơm cho Thời Hạ, Lâm Vận biết Thời Hạ không thích bà, làm cơm xong thì đặt trước cửa, Thời Hạ ăn một tuần mì gói, những đồ ăn đó cô chạm cũng chẳng chạm vào. “Ừm.” Thời Hạ thất thần lên tiếng. “A?” Thời Gia Hoan cho rằng bản thân nghe lầm. Thời Hạ quay đầu nhìn ông, “Ngày đó là tự con té, không phải Thẩm Nhất Thành đẩy con, cậu ta căn bản chạm cũng chưa chạm vào con.” Thời Gia Hoan sửng sốt. Những lời này là lần thứ hai Thời Hạ nói trong hôm nay, loại cảm giác này giống như tác dụng của thuốc hối hận. Rất nhiều người làm sai chuyện gì xong sẽ kêu nếu trên đời có thuốc hối hận thì tốt rồi. Lúc này Thời Hạ có loại cảm giác này. “Ba, con đã trưởng thành, ba muốn làm cái gì thì đi làm đi, con sẽ không ngăn cản ba, chỉ biết chúc phúc cho ba.” Sự việc giữa Thời Gia Hoan và Lâm Vận, mãi cho đến rất nhiều năm sau, Thời Hạ cũng không biết rõ lắm, điều duy nhất cô biết rõ chính là lúc mẹ chưa mất, Thời Gia Hoan và Lâm Vận thật sự không hề có liên hệ gì. Còn về việc vì sao năm đó Thời Gia Hoan và Lâm Vận chia tay, sau đó hai người lại gặp nhau như thế nào, Thời Hạ cũng không biết. Thực ra cho đến khi Lâm Vận chết, giữa Thời Gia Hoan và Lâm Vận cũng không có phát triển gì nữa, sau đó Thời Gia Hoan thì một người phụ nữ khác, lại sau đó nữa thì bị phụ nữ kia lừa nhảy lầu. Thời Hạ nói những lời này cũng không phải muốn Thời Gia Hoan và Lâm Vận phát sinh chuyện gì đó, vì để tránh cho những nguy hiểm sau này, cô chỉ muốn mọi thứ có thể thuận theo tự nhiên. Nếu như ông ấy và Lâm Vận thật sự có tình, cô sẽ thành tâm chúc phúc, đây là những gì cô nợ ba cô. Thế sự khó lường, nếu đã được sống lại, cô hy vọng ba cô có thể vui vẻ, có thể hạnh phúc. Không biết vì sao, hốc mắt Thời Gia Hoan đột nhiên hơi ướt, từ lúc mẹ của Thời Hạ đi rồi, giữa ông và Thời Hạ như luôn cách một tầng sương, nhưng mà hiện tại, một câu bình thản này của Thời Hạ đã đánh vỡ cục diện bế tắc này. Thời điểm Thời Gia Hoan tìm nói chuyện này Lâm Vận, Thẩm Nhất Thành đang ngồi ở một bên. Bởi vì Thời Hạ đổ oan chuyện của cậu nên đã xin lỗi với mẹ cậu, những việc này cậu đều biết hết. Lúc này lại nghe thấy Thời Gia Hoan đến nhờ Lâm Vận chăm sóc Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành cảm thấy có chút không thích hợp. Con người Thời Hạ, nói sao đây… Thẩm Nhất Thành tự nhận trong mười tám năm của bản thân, nhìn người chưa sai bao giờ. Thời Hạ là người đầu tiên. Cô ngụy trang rất tốt. Cô chỉ vào cậu nói, “Là Thẩm Nhất Thành đẩy con.” Cô không cần chực khóc lã chã cũng thể hiện được biểu cảm bị ức hiếp, cứ nhàn nhạt một câu như vậy, lại vô tình làm người khác tin tưởng, nếu Thẩm Nhất Thành không phải đương sự, e là chính cậu cũng tin. “Chỉ cần Hạ Hạ vui, em tất nhiên sẵn lòng.” Lâm Vận cũng có chút bất ngờ. “Đây là tự nó nhắc, chuyện của Nhất Thành nó cũng vừa nói với anh, đứa nhỏ này bình thường rất ngoan, sự việc lần trước xác thật là nó sai rồi, Nhất Thành con đừng để ý.” Thời Gia Hoan nói xong lời cuối cùng thì nhìn về phía Thẩm Nhất Thành. Thẩm Nhất Thành đang ngồi phía sau quầy thu ngân, lật lật một quyển sách cầm trong tay, nghe vậy thì lắc đầu, “Không sao đâu chú.” Chuyện này cứ được quyết định như vậy, hai người lại nói chuyện phiếm vài câu, Lâm Vận đột nhiên nhớ tới một chuyện , “Không phải anh nói cai thuốc sao? Sao hôm qua lại bảo Hạ Hạ đến đây mua thuốc lá?” “A?” Thời Gia Hoan sửng sốt một chút, vừa lúc điện thoại vang lên, Thời Gia Hoan bắt máy, thuận tiện vẫy tay với Lâm Vận, sau đó đi ra ngoài, “Cậu tới rồi, tôi lập tức ra đây, cậu dừng xe ở bên đường đi.” Lâm Vận lắc đầu, “Chuyện cai thuốc đúng là không phải chuyện đơn giản, người kiên trì như ông ngoại con không nhiều lắm.” Ông ngoại của Thẩm Nhất Thành hơn bốn mươi tuổi hút thuốc hơn ba tháng thì cai thuốc, rất nhiều năm sau cũng không hút một điếu nào nữa. Thẩm Nhất Thành nhẹ nhàng nhíu mày, không biết vì sao nhớ tới chuyện đêm qua, lúc người kia đâm vào lòng ngực cậu, ngoại trừ hương thơm nhàn nhạt vốn có của con gái, dường như còn thoang thoảng mùi thuốc lá. Là cậu ngửi sai rồi sao?
[Dịch giả [ [ Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt, Sạch, Sủng, Thâm tình, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, BP, Nhẹ nhàng, Song trọng sinh, Song xử]
nuông chiều em đến đau lòng